Suy tư về cái sự "LẤP ĐẦY" – Lý do chia xa của các mối quan hệ từ Fwb đến yêu đương.

Minh Minh O

Entwining souls with the brushstrokes of stories
VIP
Chính Thức
User ID
660112
Since
25/9/25
Bài viết
70
TBD
300,962VNĐ
Tao thích hình ảnh đang diễn ra trong đầu bạn 🙂)))

Một chút suy tư về cái sự "LẤP ĐẦY" – cái thứ vừa cảm xúc vừa dục vọng, vừa dễ hiểu nhưng lại vừa khó chấp nhận, nhưng mà thiếu nó thì dễ khiến hai người xa nhau. ... Và nó đến từ những điều tao đã trải.

Chuyện đầu tiên: Lần đầu biết yêu, si mê một em hoa khôi của trường, nhưng bị từ chối phũ phàng (bây giờ nghĩ lại thì thấy điều đó là tất nhiên rồi). Em ấy lại yêu một thằng mà lúc đó tao nghĩ chỉ chơi giỏi, nghịch khoẻ chứ chẳng được cái tích sự gì (Thằng Nam), ... nhưng vì nó biết cách lấp đầy cảm xúc của em – lắng nghe, quan tâm, và khác biệt với phần lớn những thằng choai choai còn lại.

Có lúc em lo lắng vè bài vở, vài ông xúm lại đòi làm anh hùng để được kèm em nó học, thì thằng Nam lại rủ rê được em đi trượt patin cả chiều thay vì kèm học hành. Hoặc em bị điểm kém, thay vì "khuyên răn" kiểu khốt khốt "thôi cố gắng lên, cần gì tớ giúp đỡ" thì thằng Nam lại kiểu "Do bài khó quá đấy, làm thế là tốt rồi, suy nghĩ gì nhiều" rồi vòng vo thế nào lại rủ được em đi chơi.

Lúc đó tao non nớt, ngốc nghếch, nên méo thể hiểu được, chỉ biết thích thì nhích thôi, nhưng nhích là chưa đủ phải biết cách lấp đầy cảm xúc của em. Mà điều mình thích, lại chưa chắc phải là điều người ta mong muốn.


Chuyện thứ hai: Lớn hơn, bắt đầu đi làm thì tao quen một em qua Fb, chat chit vui vẻ vãi. Ban đầu nhắn tin suốt ngày, kể chuyện đời, chia sẻ mong muốn. Nhưng dần dần em ấy thưa thớt, rồi biến mất như Aqua man.

Nghĩ mãi chẳng hiểu vì sao, thôi thì cứ nghĩ thanh xuân như cơn mưa rào mùa hạ, chơt đến chợt đi. Sau này mới hiểu, điều em muốn là những cái chạm, những lần gần nhau nhưng lúc đó tao còn mải lao đi với những áp lực công việc. Có thể lấp đẩy thời gian trống bằng câu chữ, nhưng chẳng thể lấp đầy tâm hồn, chẳng thế có những điểm chạm sâu hơn, dù đôi lần đèn xanh rồi (à sau này mới biết đấy gọi là đèn xanh).

Chuyện thứ ba: Tao có thằng bạn thỉnh thoảng lại quen một em, rồi thoáng cái lại chia tay.
Lý do? Các em không lọt vô con mắt nó – không đáp ứng sự thèm khát cái đẹp, cái nóng bỏng, cái thèm muốn của nó. Lên giường cũng vài lần, nhưng nó vẫn bảo xong là thấy nhạt, trống rỗng. Mã rỗng thì tóm lại là không lấp đầy rồi.


Có lẽ, dù mối quan hệ FWB hay tình yêu nếu không "lấp đầy" thì dễ xa nhau. Lấp đầy cảm xúc bằng lắng nghe, quan tâm; lấp đầy tâm hồn bằng chia sẻ chân thành; lấp đầy dục vọng bằng cách khơi gợi, chăm sóc cái khoảng trống nóng bỏng ấy – từ vuốt ve, thì thầm đến làm tình cuồng nhiệt. Khi thiếu, rồi ai cũng sẽ tìm cách lấp chỗ khác. Nhưng nếu đủ đầy, thì phe phẩy mãi không chán. (moaz muộn rồi, đầu hơi lú ko biết gõ cái kết gì cho hay hay, đành dùng mấy câu lý thuyết suông vậy 🙂)) )

Bài này tao thích, mặc dù chuyện thì không vui, nhưng hình ảnh và diễn biến của nó tình
 
Tao thích hình ảnh đang diễn ra trong đầu bạn 🙂)))

Một chút suy tư về cái sự "LẤP ĐẦY" – cái thứ vừa cảm xúc vừa dục vọng, vừa dễ hiểu nhưng lại vừa khó chấp nhận, nhưng mà thiếu nó thì dễ khiến hai người xa nhau. ... Và nó đến từ những điều tao đã trải.


Chuyện đầu tiên: Lần đầu biết yêu, si mê một em hoa khôi của trường, nhưng bị từ chối phũ phàng (bây giờ nghĩ lại thì thấy điều đó là tất nhiên rồi). Em ấy lại yêu một thằng mà lúc đó tao nghĩ chỉ chơi giỏi, nghịch khoẻ chứ chẳng được cái tích sự gì (Thằng Nam), ... nhưng vì nó biết cách lấp đầy cảm xúc của em – lắng nghe, quan tâm, và khác biệt với phần lớn những thằng choai choai còn lại.

Có lúc em lo lắng vè bài vở, vài ông xúm lại đòi làm anh hùng để được kèm em nó học, thì thằng Nam lại rủ rê được em đi trượt patin cả chiều thay vì kèm học hành. Hoặc em bị điểm kém, thay vì "khuyên răn" kiểu khốt khốt "thôi cố gắng lên, cần gì tớ giúp đỡ" thì thằng Nam lại kiểu "Do bài khó quá đấy, làm thế là tốt rồi, suy nghĩ gì nhiều" rồi vòng vo thế nào lại rủ được em đi chơi.

Lúc đó tao non nớt, ngốc nghếch, nên méo thể hiểu được, chỉ biết thích thì nhích thôi, nhưng nhích là chưa đủ phải biết cách lấp đầy cảm xúc của em. Mà điều mình thích, lại chưa chắc phải là điều người ta mong muốn.


Chuyện thứ hai: Lớn hơn, bắt đầu đi làm thì tao quen một em qua Fb, chat chit vui vẻ vãi. Ban đầu nhắn tin suốt ngày, kể chuyện đời, chia sẻ mong muốn. Nhưng dần dần em ấy thưa thớt, rồi biến mất như Aqua man.

Nghĩ mãi chẳng hiểu vì sao, thôi thì cứ nghĩ thanh xuân như cơn mưa rào mùa hạ, chơt đến chợt đi. Sau này mới hiểu, điều em muốn là những cái chạm, những lần gần nhau nhưng lúc đó tao còn mải lao đi với những áp lực công việc. Có thể lấp đẩy thời gian trống bằng câu chữ, nhưng chẳng thể lấp đầy tâm hồn, chẳng thế có những điểm chạm sâu hơn, dù đôi lần đèn xanh rồi (à sau này mới biết đấy gọi là đèn xanh).


Chuyện thứ ba: Tao có thằng bạn thỉnh thoảng lại quen một em, rồi thoáng cái lại chia tay.
Lý do? Các em không lọt vô con mắt nó – không đáp ứng sự thèm khát cái đẹp, cái nóng bỏng, cái thèm muốn của nó. Lên giường cũng vài lần, nhưng nó vẫn bảo xong là thấy nhạt, trống rỗng. Mã rỗng thì tóm lại là không lấp đầy rồi.


Có lẽ, dù mối quan hệ FWB hay tình yêu nếu không "lấp đầy" thì dễ xa nhau. Lấp đầy cảm xúc bằng lắng nghe, quan tâm; lấp đầy tâm hồn bằng chia sẻ chân thành; lấp đầy dục vọng bằng cách khơi gợi, chăm sóc cái khoảng trống nóng bỏng ấy – từ vuốt ve, thì thầm đến làm tình cuồng nhiệt. Khi thiếu, rồi ai cũng sẽ tìm cách lấp chỗ khác. Nhưng nếu đủ đầy, thì phe phẩy mãi không chán. (moaz muộn rồi, đầu hơi lú ko biết gõ cái kết gì cho hay hay, đành dùng mấy câu lý thuyết suông vậy 🙂)) )

Bài này tao thích, mặc dù chuyện thì không vui, nhưng hình ảnh và diễn biến của nó tình
Lấp chỗ này lại thiếu chỗ kia, khi nào mới là đủ? Câu hỏi muôn thuở...
Chỉ là thiên thời địa lợi nhân hòa không dính vô cái nào hết thôi.
 
Chuyện thứ ba: Tao có thằng bạn thỉnh thoảng lại quen một em, rồi thoáng cái lại chia tay.
Lý do? Các em không lọt vô con mắt nó – không đáp ứng sự thèm khát cái đẹp, cái nóng bỏng, cái thèm muốn của nó. Lên giường cũng vài lần, nhưng nó vẫn bảo xong là thấy nhạt, trống rỗng. Mã rỗng thì tóm lại là không lấp đầy rồi.
Kao chắc cũng như .... thằng này ...không thể lấp đầy.. 😛 😛
Nhưng Kao lại thích bài hát kia
 
Lấp chỗ này lại thiếu chỗ kia, khi nào mới là đủ? Câu hỏi muôn thuở...
Chỉ là thiên thời địa lợi nhân hòa không dính vô cái nào hết thôi.

Thì lấp mỗi chỗ vừa phải chút, thiên thời địa lợi nhân hoà mới là khó đây này
 
  • Like
Reactions: AQU

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom