“Bốn mùa cảm xúc” xoay vòng, đổi thay, mà đến cuối vẫn chỉ gọi tên một mình -
như thể dù xuân hay hạ, thu hay đông, cảm xúc có đầy đến đâu thì vẫn không tìm được người cùng đứng chung.
Có lẽ không hẳn là không có ai,
chỉ là không có ai đúng lúc, đúng nhịp tim mình cần!
Bốn mùa cảm xúc vẫn chỉ gọi tên - một mình,
Giữa phố đông mà lòng nghe trống vắng.
Nụ cười học cách nở khi cần thiết,
Còn đêm về thì lặng lẽ với riêng ta.
Có những nhớ thương không thành tên gọi,
Có những chờ mong chẳng dám gửi ai.
Chỉ thời gian đi qua, rất khẽ,
Và một người ở lại… ở trong mình.
như thể dù xuân hay hạ, thu hay đông, cảm xúc có đầy đến đâu thì vẫn không tìm được người cùng đứng chung.
Có lẽ không hẳn là không có ai,
chỉ là không có ai đúng lúc, đúng nhịp tim mình cần!
Bốn mùa cảm xúc vẫn chỉ gọi tên - một mình,
Giữa phố đông mà lòng nghe trống vắng.
Nụ cười học cách nở khi cần thiết,
Còn đêm về thì lặng lẽ với riêng ta.
Có những nhớ thương không thành tên gọi,
Có những chờ mong chẳng dám gửi ai.
Chỉ thời gian đi qua, rất khẽ,
Và một người ở lại… ở trong mình.