Trót say nắng người đàn ông vô tình gặp

Đêm Hà Nội

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
397386
Since
30/7/25
Bài viết
8
TBD
157,193VNĐ
Tôi đã quen với nhịp sống đều đều như con thoi: sáng cà phê đen, tám giờ vào văn phòng, trưa tìm một góc quán quen để ăn một mình, chiều về nhà với chiếc túi xách nặng trĩu giấy tờ. Tuổi U46, độc thân, chưa từng bước qua ngưỡng cửa hôn nhân – nghe thì buồn, nhưng với tôi, nó chỉ là một trạng thái, chứ không phải nỗi đau. Tôi vẫn cười được, vẫn làm việc tốt, vẫn chăm chút cho bản thân. Chỉ là đôi khi, trong những khoảng lặng giữa dòng người hối hả, tôi chợt thấy mình cô đơn một cách rất… êm đềm.


Hôm ấy cũng như bao hôm khác. Tôi hẹn cô bé em làm cùng tòa nhà đến quán cơm quen. Vừa đẩy cửa bước vào, mắt tôi vô tình chạm phải một người đàn ông ngồi bàn kế bên. Tóc hoa râm, dáng cao ráo, áo sơ mi phẳng phiu, giọng nói trầm ấm mang chút âm Bắc nhẹ. Tôi không biết anh là ai, chắc chắn chưa từng gặp. Thế nhưng có một cảm giác rất lạ – như thể gương mặt ấy từng thoáng qua trong một giấc mơ cũ, hoặc trong một khoảnh khắc nào đó mà tôi đã quên mất.


Chúng tôi không nói với nhau một lời. Chỉ là những cái liếc mắt vô tình, thoáng qua rồi lại quay đi. Nhưng chính sự vô tình ấy lại khiến tim tôi khẽ rung. Không phải kiểu rung động mãnh liệt của tuổi đôi mươi, mà là một nỗi xao xuyến rất nhỏ, rất dịu, như gió hè lùa qua kẽ lá. Ăn xong, tôi đứng dậy ra về. Đến bãi xe, tôi quay lại một lần nữa – và bắt gặp ánh mắt anh. Lần này không còn vô tình nữa. Anh nhìn tôi, rất lâu, rất chăm chú. Chỉ vài giây thôi, nhưng đủ để tôi mang theo cảm giác ấy về suốt cả buổi chiều.


Từ hôm đó, mỗi lần đi ngang quán cũ, tôi lại bất giác chậm bước. Không phải để tìm anh – tôi biết rõ mình sẽ không làm thế. Chỉ là để nhớ lại. Nhớ cái cách ánh mắt ấy dừng lại trên mình, như thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi không còn là một người quản lý bận rộn, không còn là người phụ nữ độc thân quen với sự cô đơn. Tôi chỉ là một người phụ nữ được ai đó nhìn thấy, được ai đó chú ý, và được chính bản thân mình thừa nhận rằng: mình vẫn còn sức hút, vẫn còn trái tim biết rung động.


Người ta bảo: “Gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không”. Có lẽ đúng. Có những người ta gặp không phải để đi cùng nhau, không phải để viết tiếp một câu chuyện. Họ chỉ xuất hiện như một cơn gió thoảng, đủ để lay động vài sợi tơ lòng đã lâu không động, đủ để nhắc mình rằng cuộc sống vẫn còn những điều rất nhỏ, rất dịu dàng.


Tôi không tìm kiếm anh, cũng chẳng mong một lần gặp lại. Tôi chỉ cho phép mình, giữa những ngày công việc ngập đầu, được lãng mạn một chút. Được nhớ về một ánh mắt xa lạ như một liều thuốc nhỏ giúp yêu đời hơn. Được tự nhủ với chính mình: “Cô ơi, mình vẫn chưa già. Vẫn còn đủ tinh tế để nhận ra một khoảnh khắc đẹp, và đủ trẻ để mỉm cười khi nhớ lại nó.”


Cảm ơn buổi trưa ấy.Cảm ơn ánh mắt không tên.Và cảm ơn chính tôi – vì vẫn còn biết rung động.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom