Trót yêu người sai thời điểm

nữ tổng tài

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
664776
Since
6/12/25
Bài viết
19
TBD
105,062VNĐ
Mình ngồi đây, giữa cái đêm muộn mà lòng thì chẳng yên được chút nào. Tay cầm cốc trà nguội tanh từ lâu, mắt nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sổ, mà trong đầu chỉ toàn là hình ảnh của anh.


Anh biết không, em chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh này. Em luôn tự nhủ rằng mình đủ tỉnh táo, đủ mạnh mẽ để không bước qua những ranh giới không nên bước. Nhưng hóa ra, trái tim nó không nghe lời lý trí. Nó cứ lặng lẽ, từng chút một, để anh chiếm lấy mà em không kịp nhận ra cho đến khi đã quá muộn.


Ngày đầu gặp anh, em chỉ nghĩ anh là một người đàn ông tử tế, nói chuyện nhẹ nhàng, hay cười. Nụ cười ấy làm em thấy ấm áp lạ lùng, như thể có ai đó hiểu mình mà chẳng cần phải nói nhiều. Rồi những lần gặp sau, những câu chuyện vụn vặt, những lần anh vô tình hỏi han em có mệt không, có ăn uống đàng hoàng không… tất cả như những giọt nước thấm dần vào miếng bọt biển khô khốc trong lòng em. Em bắt đầu mong ngóng tin nhắn của anh, dù chỉ là một câu hỏi vu vơ. Em bắt đầu để ý cách anh gõ chữ, cách anh dùng dấu chấm than, cách anh gọi tên em. Và em biết, mình đã trót cảm nắng anh rồi.


Nhưng anh đã có vợ.Có một người phụ nữ đã cùng anh đi qua những ngày khó khăn nhất, đã sinh cho anh những đứa con, đã giữ gìn mái ấm mà em chỉ dám đứng từ xa nhìn vào. Em không có quyền chen vào đó, cũng chẳng dám mơ đến việc thay thế. Em chỉ là kẻ đến sau, là kẻ đứng ngoài hàng rào, nhìn vào khu vườn mà mình không bao giờ được bước chân vào.


Có những đêm em khóc. Khóc vì thương mình ngu ngốc, khóc vì thương anh quá nhiều mà không thể nói ra, khóc vì thương cả chị – người vợ của anh – dù chị chẳng hề biết đến sự tồn tại của em. Em sợ một ngày nào đó, chỉ cần một ánh mắt, một câu nói vô tình, sẽ làm tổn thương chị. Em sợ chính mình sẽ trở thành kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác. Nhưng càng cố dằn lòng, em càng đau. Đau đến mức chỉ muốn hét lên rằng: “Tại sao lại là anh? Tại sao lại là lúc này?”


Em đã từng nghĩ đến việc biến mất. Xóa hết tin nhắn, chặn anh đi, tránh xa mọi nơi có thể gặp anh. Nhưng rồi em lại không làm được. Vì chỉ cần nghĩ đến việc không còn được nghe giọng anh, không còn được thấy anh cười nữa, tim em đã thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Em hèn nhát, em ích kỷ, em biết chứ. Nhưng em vẫn không thể ngừng yêu anh.


Anh à, nếu một ngày nào đó anh đọc được những dòng này, xin anh đừng trách em. Đừng giận em. Em không mong anh đáp lại, cũng chẳng mong anh rời bỏ gia đình. Em chỉ muốn được giữ tình cảm này trong lòng mình, lặng lẽ, âm thầm, như một vết sẹo đẹp mà đau đớn. Em sẽ cố gắng sống tốt, cố gắng cười nhiều hơn, cố gắng quên anh từng ngày. Nhưng nếu có những khoảnh khắc em yếu lòng, xin anh hãy tha thứ.


Vì em đã yêu anh, thật lòng, mà không kịp chọn thời điểm, không kịp chọn người.


Em chỉ mong anh mãi hạnh phúc.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom