Có những chuyện xảy ra trong đời mà mình chẳng kịp chuẩn bị tinh thần. Không ai ở đó để lắng nghe trọn vẹn, không ai đủ gần để hiểu mình đang rối bời thế nào. Và rồi, mình buộc phải một mình đối diện.
Cảm giác ấy vừa lạnh, vừa nặng. Là khi mọi thứ xung quanh vẫn bình thường, nhưng trong lòng mình lại là một cơn bão. Là khi muốn yếu đuối một chút cũng không dám, vì biết chẳng có bờ vai nào chờ sẵn. Mình tự hỏi tại sao cứ phải mạnh mẽ mãi như vậy.
Nhưng cũng chính những lúc đó, mình học được cách tự đứng vững. Tự suy nghĩ, tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Có thể sẽ vấp ngã, có thể sẽ sai, nhưng từng bước một, mình dần tìm ra lối đi.
Một mình vượt qua khó khăn không phải vì mình không cần ai, mà vì hoàn cảnh không cho mình lựa chọn khác. Và sau mỗi lần như thế, mình nhận ra: hóa ra bản thân mạnh mẽ hơn mình tưởng. Dù cô đơn, dù mệt mỏi, mình vẫn có thể bước tiếp.
Có lẽ trưởng thành chính là như vậy — âm thầm chịu đựng, âm thầm cố gắng, và âm thầm lớn lên từ những điều chỉ mình mới hiểu.
Cảm giác ấy vừa lạnh, vừa nặng. Là khi mọi thứ xung quanh vẫn bình thường, nhưng trong lòng mình lại là một cơn bão. Là khi muốn yếu đuối một chút cũng không dám, vì biết chẳng có bờ vai nào chờ sẵn. Mình tự hỏi tại sao cứ phải mạnh mẽ mãi như vậy.
Nhưng cũng chính những lúc đó, mình học được cách tự đứng vững. Tự suy nghĩ, tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Có thể sẽ vấp ngã, có thể sẽ sai, nhưng từng bước một, mình dần tìm ra lối đi.
Một mình vượt qua khó khăn không phải vì mình không cần ai, mà vì hoàn cảnh không cho mình lựa chọn khác. Và sau mỗi lần như thế, mình nhận ra: hóa ra bản thân mạnh mẽ hơn mình tưởng. Dù cô đơn, dù mệt mỏi, mình vẫn có thể bước tiếp.
Có lẽ trưởng thành chính là như vậy — âm thầm chịu đựng, âm thầm cố gắng, và âm thầm lớn lên từ những điều chỉ mình mới hiểu.