Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần mình đủ chân thành, đủ kiên nhẫn, thì người sẽ ở lại .
Tôi đã từng cố gắng từng chút một,
níu giữ từng khoảnh khắc, từng hi vọng
mong manh.
Nhưng hóa rại, yêu một người không đồng nghĩa với việc người đó sẽ yêu lại, níu kéo một người đã không còn muốn ở lại, chỉ khiến bản thân rơi vào hố sâu của sự tổn thương , của hụt hẫng và thất vọng
…đến tột cùng.
Rồi một ngày, tôi chợt hiểu rằng
có những người bước vào cuộc đời ta
không phải để ở lại,
mà chỉ để dạy ta một bài học về trưởng thành.
Tôi đã từng tự trách mình rất nhiều,
từng nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ tốt,
chưa đủ dịu dàng, chưa đủ quan tâm để giữ một người ở lại.
Nhưng sau tất cả, tôi mới biết
tình yêu vốn dĩ không phải là sự cố gắng của một người.
Nếu chỉ có một người níu giữ,
còn người kia thì lặng lẽ buông tay,
thì mọi nỗ lực cũng chỉ là
một cuộc độc thoại buồn.
Và rồi tôi học cách chấp nhận.
Chấp nhận rằng có những mối quan hệ
đến lúc phải dừng lại.
Không phải vì tôi hết yêu,
mà vì tôi hiểu rằng
giữ một người không còn muốn ở bên mình
còn đau hơn cả việc buông tay.
Nên lần này,
tôi chọn cách bước tiếp.
Mang theo những ký ức đã từng rất đẹp,
nhưng cũng đủ mạnh mẽ
để để người đi về phía cuộc đời của họ,
và để mình
tìm lại bình yên cho chính mình
Tôi đã từng cố gắng từng chút một,
níu giữ từng khoảnh khắc, từng hi vọng
mong manh.
Nhưng hóa rại, yêu một người không đồng nghĩa với việc người đó sẽ yêu lại, níu kéo một người đã không còn muốn ở lại, chỉ khiến bản thân rơi vào hố sâu của sự tổn thương , của hụt hẫng và thất vọng
…đến tột cùng.
Rồi một ngày, tôi chợt hiểu rằng
có những người bước vào cuộc đời ta
không phải để ở lại,
mà chỉ để dạy ta một bài học về trưởng thành.
Tôi đã từng tự trách mình rất nhiều,
từng nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ tốt,
chưa đủ dịu dàng, chưa đủ quan tâm để giữ một người ở lại.
Nhưng sau tất cả, tôi mới biết
tình yêu vốn dĩ không phải là sự cố gắng của một người.
Nếu chỉ có một người níu giữ,
còn người kia thì lặng lẽ buông tay,
thì mọi nỗ lực cũng chỉ là
một cuộc độc thoại buồn.
Và rồi tôi học cách chấp nhận.
Chấp nhận rằng có những mối quan hệ
đến lúc phải dừng lại.
Không phải vì tôi hết yêu,
mà vì tôi hiểu rằng
giữ một người không còn muốn ở bên mình
còn đau hơn cả việc buông tay.
Nên lần này,
tôi chọn cách bước tiếp.
Mang theo những ký ức đã từng rất đẹp,
nhưng cũng đủ mạnh mẽ
để để người đi về phía cuộc đời của họ,
và để mình
tìm lại bình yên cho chính mình