19 tuổi, chưa yêu lần nào. Bạn bè đều có người yêu cả. Nhìn xung quanh chẳng có ai đúng gu mình, tôi bảo ông anh chơi thân- dân Xây dựng khoa Kiến trúc: “Anh giới thiệu cho em 1 bạn của anh đi”. Ông anh ok. Thế là quen với N.
Tôi vẫn nhớ nhà anh là 1 biệt thự Pháp cổ, trong 1 con ngõ nhỏ rộng và yên tĩnh trên phố Trần Hưng Đạo, với cầu thang và các cánh cửa bằng gỗ, phòng khách rộng với những giá đầy sách- đúng kiểu gia đình trí thức HN xưa.
Chúng tôi thường lên thư viện HN trên phố Bà Triệu, anh sẽ ngồi vẽ thiết kế, tôi làm BT hoặc mượn vài cuốn sách chuyên ngành để đọc, thỉnh thoảng lại nhìn nhau, và nhỏ nhẹ nói dăm ba câu, không để gây ồn ảnh hưởng mọi người. Chỉ có anh chàng ngồi bên nghe lén được hay sao mà cứ tủm tỉm cười. Thế đấy, không yêu, cũng chỉ là thích thôi. Nhưng đã góp thêm 1 chút kỉ niệm ngọt ngào, lãng mạn cho tuổi SV của mình, thêm 1 điều để nhớ!
Tôi vẫn nhớ nhà anh là 1 biệt thự Pháp cổ, trong 1 con ngõ nhỏ rộng và yên tĩnh trên phố Trần Hưng Đạo, với cầu thang và các cánh cửa bằng gỗ, phòng khách rộng với những giá đầy sách- đúng kiểu gia đình trí thức HN xưa.
Chúng tôi thường lên thư viện HN trên phố Bà Triệu, anh sẽ ngồi vẽ thiết kế, tôi làm BT hoặc mượn vài cuốn sách chuyên ngành để đọc, thỉnh thoảng lại nhìn nhau, và nhỏ nhẹ nói dăm ba câu, không để gây ồn ảnh hưởng mọi người. Chỉ có anh chàng ngồi bên nghe lén được hay sao mà cứ tủm tỉm cười. Thế đấy, không yêu, cũng chỉ là thích thôi. Nhưng đã góp thêm 1 chút kỉ niệm ngọt ngào, lãng mạn cho tuổi SV của mình, thêm 1 điều để nhớ!