Đằng sau một cô gái có vấn đề về lòng tin …???

Meomapkute

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
668952
Since
26/2/26
Bài viết
15
TBD
99,943VNĐ
Cô ấy không mất niềm tin trong một ngày.
Nó vỡ ra, rất chậm - như một chiếc ly nứt dần từ bên trong,
không ai nghe thấy tiếng rạn…
cho đến khi mọi thứ sụp xuống, lặng lẽ.

Người ta chỉ nhìn thấy một cô gái “khó gần”, “hay nghi ngờ”, “lạnh”.
Nhưng không ai nhìn thấy phiên bản của cô ngày trước -
một người từng tin đến mức không giữ lại cho mình đường lui nào.

Từ đó, cô học được một điều rất tàn nhẫn:
người ta có thể nói thương bạn vào hôm nay,
và rời đi vào ngày mai…
nhẹ tênh, dứt khoát, như thể tất cả những gì đã từng tồn tại giữa hai người
chỉ là một đoạn cảm xúc thoáng qua… không đáng để họ ngoái lại.

Và cũng từ đó, cô bắt đầu hiểu ra một điều còn đau hơn cả sự rời bỏ:
không phải ai nói thương bạn… cũng thật sự biết cách ở lại.
Họ cho bạn cảm giác được chọn,
rồi lại chính họ khiến bạn cảm thấy mình chưa từng đủ.

Cô đã từng nghĩ,
chỉ cần mình đủ chân thành,
người khác sẽ không nỡ làm mình đau.

Nhưng rồi cô nhận ra…
có những người bước vào cuộc đời mình,
không phải để ở lại -
mà để dạy mình cách mất đi niềm tin.

Cô bắt đầu sợ những điều tưởng chừng rất bình thường.
Sợ một người bỗng nhiên đối xử tốt với mình.
Sợ những tin nhắn quan tâm mỗi ngày.
Sợ cả cái cảm giác “được chọn”.

Vì cô biết…
càng ấm áp bao nhiêu, lúc mất đi sẽ lạnh bấy nhiêu.

Có những lần cô muốn mở lòng lại, thật đấy.
Muốn tin rằng không phải ai cũng giống nhau.
Muốn thôi sống trong trạng thái phòng bị, thôi suy nghĩ quá nhiều, thôi tự kéo mình ra khỏi những cảm xúc đang vừa chớm nở.

Nhưng rồi đúng khoảnh khắc tim cô mềm ra một chút…
nỗi sợ lại siết chặt.

Từ đó, cô bắt đầu thay đổi.

Cô không còn kể hết mọi chuyện,
vì không phải ai cũng thật sự muốn lắng nghe.

Cô không còn nói ra tất cả cảm xúc,
vì có những lúc, nói ra rồi… cũng chẳng ai hiểu.

Cô không còn tin vào lời hứa,
vì cô đã từng nghe quá nhiều lời đẹp đẽ
nhưng kết thúc lại là im lặng.

Cô học cách im lặng khi tổn thương.
Học cách nuốt mọi thứ vào trong.
Học cách mỉm cười và nói “không sao”
trong khi bên trong mình đang vỡ vụn từng mảnh.

Và rồi điều đau nhất…
không phải là ai đó đã làm cô tổn thương.

Mà là sau tất cả,
cô không còn là chính mình nữa.

Cô nhớ cái cảm giác ngày xưa -
khi mình còn dễ tin, dễ cười, dễ mở lòng.
Nhưng bây giờ, mỗi khi trái tim rung lên một chút,
cô lại tự kéo nó lại… như một phản xạ.

Không phải cô không muốn yêu.
Mà là cô sợ cái cách mình từng yêu -
hết lòng, không giữ lại,
để rồi khi mất đi…
cô chẳng còn gì cho chính mình.

Bây giờ, khi có ai đó bước đến,
cô không còn háo hức.

Cô chỉ lặng lẽ quan sát.
Lặng lẽ nghi ngờ.
Lặng lẽ chuẩn bị cho một cái kết…
dù mọi thứ còn chưa bắt đầu.

Vì cô biết cảm giác ấy rồi -
cái cảm giác bạn tin rằng “lần này sẽ khác”…
và rồi nhận ra,
nó vẫn giống như tất cả những lần trước.

Nhưng dù vậy…
sâu trong cô, vẫn còn một điều rất nhỏ chưa chết.

Một hy vọng rất yếu ớt.

Rằng sẽ có một người
không rời đi khi cô trở nên im lặng.
Không thấy cô “khó hiểu” mà chọn bỏ cuộc.
Không khiến cô phải tự hỏi
liệu mình có đang lại sai một lần nữa.

Cô không cần ai quá hoàn hảo.
Cô chỉ cần một người…
ở lại.

Ở lại đủ lâu
để những vết nứt trong cô thôi run lên mỗi khi có ai chạm vào.
Ở lại đủ thật
để cô dám tin… mà không cần chuẩn bị cho mất mát.

Và nếu một ngày cô chọn tin thêm một lần nữa,
thì xin hãy hiểu -

đó không phải là vì cô đã lành,
cũng không phải vì cô đã quên.

Mà là vì,
dù đã từng vỡ đến như vậy…
cô vẫn chọn trao đi trái tim mình lần nữa.

Một lựa chọn rất đau.
Nhưng cũng là lựa chọn dũng cảm nhất mà cô còn có thể làm.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Back
Top Bottom