Không tìm ra lối...

Bỗng có một ngày thấy trống rỗng dễ sợ. Nhìn quanh quẩn không có ai để trải lòng, để lấp đầy khoảng trống đó. Có một ngày lòng nặng trĩu muốn chia sẽ với ai đó nhưng vào zalo rồi Messenger cũng không có ai. Có một ngày muốn bật khóc nức nở để tuôn trào những ấm ức trong lòng nhưng lại chẳng có ai lấy khăn giấy thấm nước mắt cho.
Và rồi có một ngày yếu đuối đến gục ngã muốn mượn vai ai đó để dựa vào một chút thôi mà cuối cũng cũng chẳng có ai.
Lạc quan đến mấy rồi cũng có ngày cười cũng không còn sức. Mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc muốn dựa dẫm vào ai đó.
Chông chênh lạc lõng quá mà không biết phải làm sao. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà sao ngày buồn nó cứ dài lê thê.
Có một ngày chợt buồn như thế thôi...
 

waterline

Thành viên thường xuyên
Mọi chuyện buồn cũng sẽxxxxxx qua thôi vì có ai ở đây rồi, tựa vào vai a e sẽ thấy bình yên.
 

Ke say tinh

Thành viên mới
Bỗng có một ngày thấy trống rỗng dễ sợ. Nhìn quanh quẩn không có ai để trải lòng, để lấp đầy khoảng trống đó. Có một ngày lòng nặng trĩu muốn chia sẽ với ai đó nhưng vào zalo rồi Messenger cũng không có ai. Có một ngày muốn bật khóc nức nở để tuôn trào những ấm ức trong lòng nhưng lại chẳng có ai lấy khăn giấy thấm nước mắt cho.
Và rồi có một ngày yếu đuối đến gục ngã muốn mượn vai ai đó để dựa vào một chút thôi mà cuối cũng cũng chẳng có ai.
Lạc quan đến mấy rồi cũng có ngày cười cũng không còn sức. Mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc muốn dựa dẫm vào ai đó.
Chông chênh lạc lõng quá mà không biết phải làm sao. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà sao ngày buồn nó cứ dài lê thê.
Có một ngày chợt buồn như thế thôi...
Tu luyện ' tinh thần khắc kỷ' đi bạn!!! Chỉ có cách luyện tập cho tinh thần mạnh mẽ thì mọi áp lực của cuộc sống sẽ chẳng ảnh hưởng gi tới cuộc đời mình
 

Letruongsg

Thành viên mới
Bỗng có một ngày thấy trống rỗng dễ sợ. Nhìn quanh quẩn không có ai để trải lòng, để lấp đầy khoảng trống đó. Có một ngày lòng nặng trĩu muốn chia sẽ với ai đó nhưng vào zalo rồi Messenger cũng không có ai. Có một ngày muốn bật khóc nức nở để tuôn trào những ấm ức trong lòng nhưng lại chẳng có ai lấy khăn giấy thấm nước mắt cho.
Và rồi có một ngày yếu đuối đến gục ngã muốn mượn vai ai đó để dựa vào một chút thôi mà cuối cũng cũng chẳng có ai.
Lạc quan đến mấy rồi cũng có ngày cười cũng không còn sức. Mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc muốn dựa dẫm vào ai đó.
Chông chênh lạc lõng quá mà không biết phải làm sao. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà sao ngày buồn nó cứ dài lê thê.
Có một ngày chợt buồn như thế thôi...
Mỗi lần buồn như vậy.
Mình thưởng nghe nhạc thập niên 80. Rồi nhâm nhi ly cf không đường.
ngồi nhìn phố xá tấp nập người qua.
rồi tìm người nào đó nhắn tin. Tâm sự. Là hết buồn liền nè
 

toiday15

Thành viên mới
Bỗng có một ngày thấy trống rỗng dễ sợ. Nhìn quanh quẩn không có ai để trải lòng, để lấp đầy khoảng trống đó. Có một ngày lòng nặng trĩu muốn chia sẽ với ai đó nhưng vào zalo rồi Messenger cũng không có ai. Có một ngày muốn bật khóc nức nở để tuôn trào những ấm ức trong lòng nhưng lại chẳng có ai lấy khăn giấy thấm nước mắt cho.
Và rồi có một ngày yếu đuối đến gục ngã muốn mượn vai ai đó để dựa vào một chút thôi mà cuối cũng cũng chẳng có ai.
Lạc quan đến mấy rồi cũng có ngày cười cũng không còn sức. Mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc muốn dựa dẫm vào ai đó.
Chông chênh lạc lõng quá mà không biết phải làm sao. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà sao ngày buồn nó cứ dài lê thê.
Có một ngày chợt buồn như thế thôi...
Anh cho thuê bờ vai nè, không cho mượn.
 

Cuocsongkhongvovi

Thành viên mới
Bỗng có một ngày thấy trống rỗng dễ sợ. Nhìn quanh quẩn không có ai để trải lòng, để lấp đầy khoảng trống đó. Có một ngày lòng nặng trĩu muốn chia sẽ với ai đó nhưng vào zalo rồi Messenger cũng không có ai. Có một ngày muốn bật khóc nức nở để tuôn trào những ấm ức trong lòng nhưng lại chẳng có ai lấy khăn giấy thấm nước mắt cho.
Và rồi có một ngày yếu đuối đến gục ngã muốn mượn vai ai đó để dựa vào một chút thôi mà cuối cũng cũng chẳng có ai.
Lạc quan đến mấy rồi cũng có ngày cười cũng không còn sức. Mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc muốn dựa dẫm vào ai đó.
Chông chênh lạc lõng quá mà không biết phải làm sao. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà sao ngày buồn nó cứ dài lê thê.
Có một ngày chợt buồn như thế thôi...
Em cứ sống kiểu khép kín, thu mình lại so với xã hội, gia đình, bạn bè thì em sẽ mãi không tìm ra lối. Bước chân vào thế giới ảo đầy cạm bẫy có làm em bớt cô đơn?

Cuộc sống không giới hạn. Hãy mạnh dạn chấp nhận tổn thương để rồi sớm tìm ra lối cưng nhé.
 


Tìm Kiếm

Tâm Sự

Bài mới

Top Bottom