“mình không cần ai cứu” cũng là một chút nói dối với chính mình. Có những lúc ta thật sự cần một cánh tay chìa ra, một người đủ sâu để hiểu phía sau sự bình thản ấy là cả một đại dương, đủ duyên và đủ can đảm để nắm tay mình cùng đi.
Nhưng chính mình cũng phải can đảm đặt tảng băng trong lòng...
Cảm ơn bạn đã đọc và đồng cảm với mình. Mình đang bắt đầu gói ghém tình yêu và cả nỗi buồn này vào một chiếc hộp kỷ niệm, để giữ lại những điều đẹp và từ từ trở lại với cuộc sống của mình. ❤️
Ngày đầu tiên, tôi chọn trở lại là chính mình
Tôi yêu một người không phải vì anh ấy luôn chăm sóc, quan tâm hay chiều chuộng tôi. Điều khiến tôi yêu anh là khi ở bên anh, tôi được là chính mình.
Tôi có thể vui, buồn, bực bội, mệt mỏi, có những ngày chẳng muốn cố gắng trở thành một phiên bản dễ...
Có những ngày tôi nghĩ mình đã quen với cô đơn rồi.
Quen với việc tự ăn, tự ngủ, tự giải quyết mọi chuyện một mình. Quen đến mức tưởng rằng trái tim mình đủ mạnh để không cần ai nữa.
Nhưng thật ra, khi cô đơn kéo dài quá lâu, nó không còn ồn ào.
Nó lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất sâu...
Cám ơn Gió đã đọc và vẫn thấy mới … xuất hiện trên này chắc ai cũng sẽ nhận được vô số thư - tin nhắn giống mình - lúc đầu cũng shock , rồi từ từ cũng thấy bình thường vì những thư kiểu vậy nó tự động out khỏi lưới lọc của mình
anh đã mời bạn Myra "ăn" gì mà bạn nhận xét là hem ngon nà????
A tự nhận xét rằng mình "ngon" .... chứ em có biết gì đâu mà ... anh muốn e trải nghiệm món nào thì e chiều nha... hứa sẽ review chân thực và đính chính lại với bạn Myra