Có những ngày tôi nghĩ mình đã quen với cô đơn rồi.
Quen với việc tự ăn, tự ngủ, tự giải quyết mọi chuyện một mình. Quen đến mức tưởng rằng trái tim mình đủ mạnh để không cần ai nữa.
Nhưng thật ra, khi cô đơn kéo dài quá lâu, nó không còn ồn ào.
Nó lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất sâu trong lòng.
Sau ly hôn, tôi đã tự nhủ mình phải ổn.
Phải mạnh mẽ.
Phải sống tốt hơn trước.
Và tôi làm được. Tôi có công việc, có cuộc sống riêng, có những ngày bận rộn khiến tôi quên đi nỗi trống trải. Nhưng khi bọn trẻ yên giấc , căn nhà yên tĩnh quá, tôi mới nhận ra: mình vẫn cô đơn.
Không phải kiểu buồn đến khóc.
Mà là kiểu thiếu một người để chia sẻ những điều rất nhỏ.
Thiếu một câu hỏi han cuối ngày.
Thiếu một người để kể nghe những chuyện vụn vặt.
Thiếu cảm giác có ai đó thực sự quan tâm đến mình.
Có những lúc tôi đã vội vàng tìm một người chỉ để không phải ở một mình.
Tôi nghĩ chỉ cần có ai đó bên cạnh, lòng mình sẽ nhẹ hơn.
Nhưng rồi tôi hiểu ra — không phải sự hiện diện nào cũng làm cô đơn biến mất.
Có những mối quan hệ khiến tôi mệt mỏi hơn cả lúc một mình.
Có những người đến chỉ để lấp chỗ trống, rồi lại rời đi, để khoảng trống ấy sâu hơn.
Sau vài lần như thế, tôi bắt đầu sợ sự vội vàng.
Tôi không còn mong những cuộc tình ồn ào nữa.
Không cần ai làm tim mình loạn nhịp.
Không cần những lời hứa xa xôi.
Khi cô đơn quá lâu, điều tôi mong chỉ là một người mang lại cảm giác bình yên.
Một người mà tôi có thể im lặng bên cạnh cũng thấy dễ chịu.
Một người không làm tôi phải gồng lên mạnh mẽ.
Một người đến bằng sự tử tế, không mang theo tổn thương.
Tôi mong những điều rất nhỏ:
Một bữa cơm có người chờ
Một tin nhắn “hôm nay thế nào?”
Một cuối tuần có người rủ đi dạo
Những điều giản dị thôi, nhưng đủ làm lòng ấm lại.
Sau đổ vỡ, tôi không cần ai đến để cứu mình.
Tôi đã tự đứng dậy được rồi.
Tôi chỉ mong có ai đó đi cùng — để cuộc sống bớt lặng lẽ.
Tôi cũng không còn muốn đào bới quá khứ của nhau.
Ai cũng có vết thương.
Ai cũng đã từng sai.
Chỉ cần đủ bao dung để bắt đầu lại nhẹ nhàng.
Khi cô đơn quá lâu, tôi hiểu ra:
Tôi không cần tình yêu để tồn tại.
Nhưng tôi mong tình yêu để cuộc sống ấm áp hơn.
Không vội.
Không gấp.
Không đánh đổi bình yên lấy cảm xúc nhất thời.
Chỉ cần một người phù hợp — đủ trưởng thành, đủ chân thành — là đủ.
Có lẽ ở độ tuổi này, hạnh phúc không còn là tim đập nhanh nữa.
Mà là lòng thấy nhẹ khi có ai đó ở bên.
Và biết đâu một ngày nào đó, tôi sẽ gặp được một người không làm tim mình mệt nữa.
Một người đến nhẹ nhàng, không ồn ào, không drama — mà ở lại lâu thật lâu.
Một người để tôi hiểu rằng, yêu đúng không phải là cố gắng chịu đựng,
mà là bình yên từ những chuyện nhỏ như ăn cơm đúng bữa và ngủ ngon hơn mỗi tối.
Nhưng để ngày đó đến sớm hơn…
các tình iu đọc bài nhớ tích cực mai mối, giới thiệu “mối xịn” giúp tôi với nha
Ưu tiên người tử tế, trưởng thành, không ghost, không mang quá khứ đi dằn vặt hiện tại.
Khi nào hết một mình rồi, tôi hứa sẽ viết tiếp phần sau:
“Cô đơn kết thúc như thế nào và tình yêu trưởng thành bắt đầu ra sao.”
Các tình iu nhớ theo dõi để coi tôi thoát ế thành công không nhé
Quen với việc tự ăn, tự ngủ, tự giải quyết mọi chuyện một mình. Quen đến mức tưởng rằng trái tim mình đủ mạnh để không cần ai nữa.
Nhưng thật ra, khi cô đơn kéo dài quá lâu, nó không còn ồn ào.
Nó lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất sâu trong lòng.
Sau ly hôn, tôi đã tự nhủ mình phải ổn.
Phải mạnh mẽ.
Phải sống tốt hơn trước.
Và tôi làm được. Tôi có công việc, có cuộc sống riêng, có những ngày bận rộn khiến tôi quên đi nỗi trống trải. Nhưng khi bọn trẻ yên giấc , căn nhà yên tĩnh quá, tôi mới nhận ra: mình vẫn cô đơn.
Không phải kiểu buồn đến khóc.
Mà là kiểu thiếu một người để chia sẻ những điều rất nhỏ.
Thiếu một câu hỏi han cuối ngày.
Thiếu một người để kể nghe những chuyện vụn vặt.
Thiếu cảm giác có ai đó thực sự quan tâm đến mình.
Có những lúc tôi đã vội vàng tìm một người chỉ để không phải ở một mình.
Tôi nghĩ chỉ cần có ai đó bên cạnh, lòng mình sẽ nhẹ hơn.
Nhưng rồi tôi hiểu ra — không phải sự hiện diện nào cũng làm cô đơn biến mất.
Có những mối quan hệ khiến tôi mệt mỏi hơn cả lúc một mình.
Có những người đến chỉ để lấp chỗ trống, rồi lại rời đi, để khoảng trống ấy sâu hơn.
Sau vài lần như thế, tôi bắt đầu sợ sự vội vàng.
Tôi không còn mong những cuộc tình ồn ào nữa.
Không cần ai làm tim mình loạn nhịp.
Không cần những lời hứa xa xôi.
Khi cô đơn quá lâu, điều tôi mong chỉ là một người mang lại cảm giác bình yên.
Một người mà tôi có thể im lặng bên cạnh cũng thấy dễ chịu.
Một người không làm tôi phải gồng lên mạnh mẽ.
Một người đến bằng sự tử tế, không mang theo tổn thương.
Tôi mong những điều rất nhỏ:
Một bữa cơm có người chờ
Một tin nhắn “hôm nay thế nào?”
Một cuối tuần có người rủ đi dạo
Những điều giản dị thôi, nhưng đủ làm lòng ấm lại.
Sau đổ vỡ, tôi không cần ai đến để cứu mình.
Tôi đã tự đứng dậy được rồi.
Tôi chỉ mong có ai đó đi cùng — để cuộc sống bớt lặng lẽ.
Tôi cũng không còn muốn đào bới quá khứ của nhau.
Ai cũng có vết thương.
Ai cũng đã từng sai.
Chỉ cần đủ bao dung để bắt đầu lại nhẹ nhàng.
Khi cô đơn quá lâu, tôi hiểu ra:
Tôi không cần tình yêu để tồn tại.
Nhưng tôi mong tình yêu để cuộc sống ấm áp hơn.
Không vội.
Không gấp.
Không đánh đổi bình yên lấy cảm xúc nhất thời.
Chỉ cần một người phù hợp — đủ trưởng thành, đủ chân thành — là đủ.
Có lẽ ở độ tuổi này, hạnh phúc không còn là tim đập nhanh nữa.
Mà là lòng thấy nhẹ khi có ai đó ở bên.
Và biết đâu một ngày nào đó, tôi sẽ gặp được một người không làm tim mình mệt nữa.
Một người đến nhẹ nhàng, không ồn ào, không drama — mà ở lại lâu thật lâu.
Một người để tôi hiểu rằng, yêu đúng không phải là cố gắng chịu đựng,
mà là bình yên từ những chuyện nhỏ như ăn cơm đúng bữa và ngủ ngon hơn mỗi tối.
Nhưng để ngày đó đến sớm hơn…
các tình iu đọc bài nhớ tích cực mai mối, giới thiệu “mối xịn” giúp tôi với nha
Ưu tiên người tử tế, trưởng thành, không ghost, không mang quá khứ đi dằn vặt hiện tại.
Khi nào hết một mình rồi, tôi hứa sẽ viết tiếp phần sau:
“Cô đơn kết thúc như thế nào và tình yêu trưởng thành bắt đầu ra sao.”
Các tình iu nhớ theo dõi để coi tôi thoát ế thành công không nhé