Có những ngày, mình không buồn đủ rõ để khóc,
cũng không ổn đủ vững để mỉm cười.
Chỉ thấy trong ngực có một khoảng trống mỏi mệt,
và lúc đó, thứ mình cần nhất
lại đơn giản đến mức ngượng ngùng để nói ra:
một cái ôm.
Ôm là khi thế giới ngừng hỏi.
Không ai bảo mình phải mạnh lên,
không ai chờ mình giải thích vì sao lại mệt,
vì sao lại chậm, vì sao lại im lặng.
Trong vòng tay ấy,
mọi câu hỏi đều được đặt xuống,
và mình được phép thở — thật chậm, thật sâu.
Có những nỗi buồn không cần được hiểu,
chỉ cần được ở cạnh.
Có những tổn thương không cần lời khuyên,
chỉ cần có ai đó không rời đi khi mình yếu nhất.
Một cái ôm đủ lâu
có thể làm tan chảy những phòng vệ mình đã xây suốt nhiều năm,
những lớp “ổn mà”, “không sao đâu”, “quen rồi”.
Trong cái ôm,
mình không phải là người mạnh mẽ,
không phải là người gánh vác,
không phải là người luôn biết phải làm gì tiếp theo.
Mình chỉ là một con người đang mệt,
và được yêu thương ngay cả khi mệt.
Có lẽ điều khiến “ôm” trở nên thiêng liêng
là vì nó nói thay một lời mà ai cũng từng khao khát được nghe:
Bạn không cần phải một mình chịu đựng nữa.
Có tôi ở đây rồi.
Và đôi khi,
chỉ cần thế thôi
là đủ để mình tiếp tục sống thêm một ngày
với trái tim dịu lại.
cũng không ổn đủ vững để mỉm cười.
Chỉ thấy trong ngực có một khoảng trống mỏi mệt,
và lúc đó, thứ mình cần nhất
lại đơn giản đến mức ngượng ngùng để nói ra:
một cái ôm.
Ôm là khi thế giới ngừng hỏi.
Không ai bảo mình phải mạnh lên,
không ai chờ mình giải thích vì sao lại mệt,
vì sao lại chậm, vì sao lại im lặng.
Trong vòng tay ấy,
mọi câu hỏi đều được đặt xuống,
và mình được phép thở — thật chậm, thật sâu.
Có những nỗi buồn không cần được hiểu,
chỉ cần được ở cạnh.
Có những tổn thương không cần lời khuyên,
chỉ cần có ai đó không rời đi khi mình yếu nhất.
Một cái ôm đủ lâu
có thể làm tan chảy những phòng vệ mình đã xây suốt nhiều năm,
những lớp “ổn mà”, “không sao đâu”, “quen rồi”.
Trong cái ôm,
mình không phải là người mạnh mẽ,
không phải là người gánh vác,
không phải là người luôn biết phải làm gì tiếp theo.
Mình chỉ là một con người đang mệt,
và được yêu thương ngay cả khi mệt.
Có lẽ điều khiến “ôm” trở nên thiêng liêng
là vì nó nói thay một lời mà ai cũng từng khao khát được nghe:
Bạn không cần phải một mình chịu đựng nữa.
Có tôi ở đây rồi.
Và đôi khi,
chỉ cần thế thôi
là đủ để mình tiếp tục sống thêm một ngày
với trái tim dịu lại.