Nhà anh Kiên và chị Lan chỉ cách nhau một bức tường gạch thấp và hàng rào sắt đã han gỉ. Ban ngày, hai nhà vẫn chào hỏi xã giao như bao hàng xóm khác: “Chị Lan đi làm về sớm thế?”, “Anh Kiên sửa xe xong chưa?”. Nhưng khi màn đêm buông xuống, mọi thứ thay đổi.
Chồng chị Lan – anh Tuấn – làm việc ở công ty may mặc, thường xuyên tăng ca đến tận khuya, có hôm còn ngủ lại luôn ở ký túc xá công ty để sáng mai khỏi phải dậy sớm. Những đêm như thế, ánh đèn phòng chị Lan vẫn sáng muộn. Và ánh sáng ấy, qua khe hở của tấm rèm mỏng, thường xuyên bị một bóng người khác che khuất.
Lần đầu tiên xảy ra vào một tối mưa tầm tã.
Anh Kiên đang sửa cái quạt máy dưới hiên thì nghe tiếng cửa sắt nhà bên khẽ kêu. Chị Lan đứng đó, áo mưa ướt sũng, tóc dính bết vào má, tay ôm một cái thau nhựa.
“Anh Kiên… nhà em hết gas, em nấu cơm không được. Anh cho em mượn cái bếp ga mini được không?”
Anh ngẩng lên, nhìn chị dưới ánh đèn vàng vọt. Chiếc áo mưa mỏng dính chặt vào người, để lộ đường cong mà bình thường chị luôn che giấu dưới những bộ đồ rộng thùng thình. Anh nuốt khan, gật đầu.
“Vào đi chị, mưa to thế này.”
Chị bước vào, để lại những vệt nước nhỏ giọt trên nền gạch. Anh đưa khăn cho chị lau tóc, nhưng tay anh vô tình chạm vào gáy chị – da chị nóng ran dù người đang lạnh cóng vì mưa. Cả hai đều khựng lại một giây. Không ai nói gì.
Rồi chị Lan ngồi xuống ghế, anh quỳ bên bếp ga mini, lắp bình gas mới. Không gian nhỏ hẹp, mùi xà phòng sữa tắm của chị lan tỏa, hòa lẫn với mùi mưa và mùi dầu máy từ tay anh. Khi anh ngẩng lên định hỏi chị uống nước không, thì chị đã cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán anh.
Chỉ một cái chạm. Nhưng đủ để mọi giới hạn vỡ tan.
Anh đứng bật dậy, kéo chị vào lòng. Môi anh tìm môi chị trong bóng tối. Nụ hôn đầu tiên không nhẹ nhàng – nó đói khát, cắn xé, như thể cả hai đã kìm nén quá lâu. Tay anh luồn dưới áo mưa, chạm vào làn da trơn tru, ấm nóng. Chị rên khẽ, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào lưng anh.
Họ không nói gì nhiều. Chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn át đi mọi âm thanh khác.
Anh bế chị lên bàn bếp, đẩy chiếc áo mưa ướt sũng xuống sàn. Áo thun mỏng bên trong chị ướt át, dính chặt, để lộ hai đầu ngực căng tròn đang run rẩy. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên qua lớp vải, tay kia luồn xuống dưới váy, lần theo đường viền quần lót ren mỏng. Chị cong người, thở hổn hển, tay nắm chặt tóc anh.
“Anh… đừng dừng…” chị thì thầm, giọng lạc đi.
Anh không dừng. Quần áo rơi dần xuống sàn. Khi anh tiến vào chị, cả hai cùng rên lên một tiếng dài. Chị siết chặt lấy anh, móng tay cào nhẹ lên lưng, để lại những vệt đỏ. Anh di chuyển chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần, mạnh dần, như muốn trút hết mọi khao khát bị dồn nén bao tháng ngày. Tiếng da thịt va chạm hòa cùng tiếng mưa, tạo thành một bản nhạc riêng tư, tội lỗi.
Đêm ấy, mưa vẫn rơi không ngớt, tiếng lộp độp trên mái tôn như nhịp trống dồn dập thúc giục. Họ đã ở trong phòng ngủ nhà chị Lan – căn phòng nhỏ, mùi nước hoa rẻ tiền của chị hòa lẫn với mùi xà phòng từ người anh. Chiếc giường đôi...
Chồng chị Lan – anh Tuấn – làm việc ở công ty may mặc, thường xuyên tăng ca đến tận khuya, có hôm còn ngủ lại luôn ở ký túc xá công ty để sáng mai khỏi phải dậy sớm. Những đêm như thế, ánh đèn phòng chị Lan vẫn sáng muộn. Và ánh sáng ấy, qua khe hở của tấm rèm mỏng, thường xuyên bị một bóng người khác che khuất.
Lần đầu tiên xảy ra vào một tối mưa tầm tã.
Anh Kiên đang sửa cái quạt máy dưới hiên thì nghe tiếng cửa sắt nhà bên khẽ kêu. Chị Lan đứng đó, áo mưa ướt sũng, tóc dính bết vào má, tay ôm một cái thau nhựa.
“Anh Kiên… nhà em hết gas, em nấu cơm không được. Anh cho em mượn cái bếp ga mini được không?”
Anh ngẩng lên, nhìn chị dưới ánh đèn vàng vọt. Chiếc áo mưa mỏng dính chặt vào người, để lộ đường cong mà bình thường chị luôn che giấu dưới những bộ đồ rộng thùng thình. Anh nuốt khan, gật đầu.
“Vào đi chị, mưa to thế này.”
Chị bước vào, để lại những vệt nước nhỏ giọt trên nền gạch. Anh đưa khăn cho chị lau tóc, nhưng tay anh vô tình chạm vào gáy chị – da chị nóng ran dù người đang lạnh cóng vì mưa. Cả hai đều khựng lại một giây. Không ai nói gì.
Rồi chị Lan ngồi xuống ghế, anh quỳ bên bếp ga mini, lắp bình gas mới. Không gian nhỏ hẹp, mùi xà phòng sữa tắm của chị lan tỏa, hòa lẫn với mùi mưa và mùi dầu máy từ tay anh. Khi anh ngẩng lên định hỏi chị uống nước không, thì chị đã cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán anh.
Chỉ một cái chạm. Nhưng đủ để mọi giới hạn vỡ tan.
Anh đứng bật dậy, kéo chị vào lòng. Môi anh tìm môi chị trong bóng tối. Nụ hôn đầu tiên không nhẹ nhàng – nó đói khát, cắn xé, như thể cả hai đã kìm nén quá lâu. Tay anh luồn dưới áo mưa, chạm vào làn da trơn tru, ấm nóng. Chị rên khẽ, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào lưng anh.
Họ không nói gì nhiều. Chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn át đi mọi âm thanh khác.
Anh bế chị lên bàn bếp, đẩy chiếc áo mưa ướt sũng xuống sàn. Áo thun mỏng bên trong chị ướt át, dính chặt, để lộ hai đầu ngực căng tròn đang run rẩy. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên qua lớp vải, tay kia luồn xuống dưới váy, lần theo đường viền quần lót ren mỏng. Chị cong người, thở hổn hển, tay nắm chặt tóc anh.
“Anh… đừng dừng…” chị thì thầm, giọng lạc đi.
Anh không dừng. Quần áo rơi dần xuống sàn. Khi anh tiến vào chị, cả hai cùng rên lên một tiếng dài. Chị siết chặt lấy anh, móng tay cào nhẹ lên lưng, để lại những vệt đỏ. Anh di chuyển chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần, mạnh dần, như muốn trút hết mọi khao khát bị dồn nén bao tháng ngày. Tiếng da thịt va chạm hòa cùng tiếng mưa, tạo thành một bản nhạc riêng tư, tội lỗi.
Đêm ấy, mưa vẫn rơi không ngớt, tiếng lộp độp trên mái tôn như nhịp trống dồn dập thúc giục. Họ đã ở trong phòng ngủ nhà chị Lan – căn phòng nhỏ, mùi nước hoa rẻ tiền của chị hòa lẫn với mùi xà phòng từ người anh. Chiếc giường đôi...
Cần đăng nhập để xem đầy đủ nội dung Đăng nhập hoặc Đăng ký.