Điều thu hút mình nhất ở một người đàn ông
là khi ở bên anh ấy
mình không phải cố gắng trở thành ai khác —
mà vẫn thấy mình
được muốn,
được trân trọng,
và được yêu.
Không cần phải mạnh mẽ hơn bình thường,
không cần phải dịu dàng hơn bản chất,
không cần phải giấu đi những ngày lòng đầy mây xám.
Anh ấy nhìn mình
như thể mọi phiên bản
đều xứng đáng ở lại.
Ở bên anh ấy,
mình không phải gồng lên để đẹp,
không phải im lặng để ngoan,
không phải cười để giữ hòa khí.
Chỉ cần thở thôi —
đã đủ.
Và trong cái cách anh ấy chạm vào tay mình,
không có sự chiếm hữu,
chỉ có một lời thì thầm rất khẽ:
“Em cứ là em.”
Có lẽ,
điều hấp dẫn nhất
không phải là một người đàn ông hoàn hảo,
mà là một người
khiến mình thôi sợ hãi
việc được yêu.
là khi ở bên anh ấy
mình không phải cố gắng trở thành ai khác —
mà vẫn thấy mình
được muốn,
được trân trọng,
và được yêu.
Không cần phải mạnh mẽ hơn bình thường,
không cần phải dịu dàng hơn bản chất,
không cần phải giấu đi những ngày lòng đầy mây xám.
Anh ấy nhìn mình
như thể mọi phiên bản
đều xứng đáng ở lại.
Ở bên anh ấy,
mình không phải gồng lên để đẹp,
không phải im lặng để ngoan,
không phải cười để giữ hòa khí.
Chỉ cần thở thôi —
đã đủ.
Và trong cái cách anh ấy chạm vào tay mình,
không có sự chiếm hữu,
chỉ có một lời thì thầm rất khẽ:
“Em cứ là em.”
Có lẽ,
điều hấp dẫn nhất
không phải là một người đàn ông hoàn hảo,
mà là một người
khiến mình thôi sợ hãi
việc được yêu.