Có một cảm giác rất đau…
Là khi bạn nhận ra mình chỉ là một sự lựa chọn tạm thời trong cuộc đời ai đó.
Dù bạn có mệt mỏi đến mức nào, có ốm nằm viện, có khóc đến sưng mắt hay buồn đến nghẹt thở… người ta cũng chẳng quan tâm đâu!
Lúc ấy, bạn hiểu ra: mình quan trọng với họ ít hơn mình từng nghĩ.
Đau nhất không phải là họ vô tâm.
Đau nhất là mình đã từng hi vọng.
Hi vọng họ sẽ khác.
Hi vọng họ sẽ để ý.
Hi vọng mình có vị trí nào đó trong lòng họ.
Và khi đã là “tạm thời”, thì dù bạn có cố gắng bao nhiêu, bạn vẫn chỉ là phương án khi họ rảnh, khi họ cô đơn, khi họ cần.
Vì vậy… đừng hi vọng nữa.
Không phải để trở nên lạnh lùng, mà để tự bảo vệ mình.
Và nếu phải khóc, hãy khóc cho nhẹ lòng …
Bạn xứng đáng được ưu tiên.
Chứ không phải là một lựa chọn khi người khác “không có ai tốt hơn”.
Là khi bạn nhận ra mình chỉ là một sự lựa chọn tạm thời trong cuộc đời ai đó.
Dù bạn có mệt mỏi đến mức nào, có ốm nằm viện, có khóc đến sưng mắt hay buồn đến nghẹt thở… người ta cũng chẳng quan tâm đâu!
Lúc ấy, bạn hiểu ra: mình quan trọng với họ ít hơn mình từng nghĩ.
Đau nhất không phải là họ vô tâm.
Đau nhất là mình đã từng hi vọng.
Hi vọng họ sẽ khác.
Hi vọng họ sẽ để ý.
Hi vọng mình có vị trí nào đó trong lòng họ.
Và khi đã là “tạm thời”, thì dù bạn có cố gắng bao nhiêu, bạn vẫn chỉ là phương án khi họ rảnh, khi họ cô đơn, khi họ cần.
Vì vậy… đừng hi vọng nữa.
Không phải để trở nên lạnh lùng, mà để tự bảo vệ mình.
Và nếu phải khóc, hãy khóc cho nhẹ lòng …
Bạn xứng đáng được ưu tiên.
Chứ không phải là một lựa chọn khi người khác “không có ai tốt hơn”.