Và đôi khi, chính một cái Tết không tròn đầy mới khẽ đặt vào tay ta bài học dịu dàng nhất về yêu thương bản thân.
Khi phố xá lên đèn, khi tiếng cười sum họp vang lên sau những cánh cửa khép hờ, ta chợt nhận ra lòng mình không còn nguyên vẹn như những mùa xuân cũ. Có thể thiếu một dáng người quen thuộc, thiếu một bàn tay từng nắm lấy tay ta qua giao thừa, hay chỉ đơn giản là thiếu đi cảm giác háo hức đã từng rộn ràng thuở bé. Sự thiếu vắng ấy không ồn ào, nhưng đủ để khiến ta lặng đi.
Trong khoảng lặng đó, ta học cách ngồi lại với chính mình. Không gượng ép niềm vui. Không khoác lên nụ cười chỉ để vừa lòng ai khác. Ta cho phép mình buồn, cho phép mình yếu mềm, cho phép mình không hoàn hảo giữa những điều tưởng như phải trọn vẹn.
Và rồi, giữa những nhành đào còn vương hương sớm, giữa tiếng pháo hoa tan vào bầu trời đêm, ta hiểu rằng yêu thương bản thân không phải là ích kỷ. Đó là khi ta biết giữ gìn trái tim mình, biết tự sưởi ấm mình trong những ngày gió lạnh. Một cái Tết không trọn vẹn, hóa ra lại là mùa xuân của sự trưởng thành — nơi ta học cách ôm lấy chính mình trước khi chờ đợi một vòng tay nào khác.
Khi phố xá lên đèn, khi tiếng cười sum họp vang lên sau những cánh cửa khép hờ, ta chợt nhận ra lòng mình không còn nguyên vẹn như những mùa xuân cũ. Có thể thiếu một dáng người quen thuộc, thiếu một bàn tay từng nắm lấy tay ta qua giao thừa, hay chỉ đơn giản là thiếu đi cảm giác háo hức đã từng rộn ràng thuở bé. Sự thiếu vắng ấy không ồn ào, nhưng đủ để khiến ta lặng đi.
Trong khoảng lặng đó, ta học cách ngồi lại với chính mình. Không gượng ép niềm vui. Không khoác lên nụ cười chỉ để vừa lòng ai khác. Ta cho phép mình buồn, cho phép mình yếu mềm, cho phép mình không hoàn hảo giữa những điều tưởng như phải trọn vẹn.
Và rồi, giữa những nhành đào còn vương hương sớm, giữa tiếng pháo hoa tan vào bầu trời đêm, ta hiểu rằng yêu thương bản thân không phải là ích kỷ. Đó là khi ta biết giữ gìn trái tim mình, biết tự sưởi ấm mình trong những ngày gió lạnh. Một cái Tết không trọn vẹn, hóa ra lại là mùa xuân của sự trưởng thành — nơi ta học cách ôm lấy chính mình trước khi chờ đợi một vòng tay nào khác.