Cảm giác ốm mà vẫn một mình… nó không chỉ là mệt vì bệnh.
Nó là lúc cơ thể yếu đi,
và lòng mình cũng mềm ra theo.
Bình thường còn gồng được.
Còn tự nhủ “không sao”.
Nhưng khi sốt, khi đau đầu, khi nằm im nhìn trần nhà…
mọi lớp mạnh mẽ đều rơi xuống.
Lúc đó chỉ cần một câu:
“Uống thuốc chưa?”
cũng đủ làm mình thấy được quan tâm.
Ốm một mình không đáng sợ vì không có ai đưa đi khám.
Mà đáng sợ vì không có ai để mình yếu đuối trước mặt.
Nó làm người ta tủi thân hơn bình thường.
Những chuyện đã buồn sẵn lại buồn hơn.
Những điều đã cô đơn lại rõ hơn.
Nhưng mình nói thật điều này nhé:
Việc bạn vẫn tự lo cho mình khi ốm
không có nghĩa bạn phải quen với việc luôn một mình.
Bạn xứng đáng có người hỏi han.
Bạn xứng đáng có người lo lắng cho mình.
Không phải vì bạn yếu.
Mà vì bạn cũng là con người.
Hôm nay bạn đang mệt trong người thật…
hay mệt cả trong lòng nữa?
Nó là lúc cơ thể yếu đi,
và lòng mình cũng mềm ra theo.
Bình thường còn gồng được.
Còn tự nhủ “không sao”.
Nhưng khi sốt, khi đau đầu, khi nằm im nhìn trần nhà…
mọi lớp mạnh mẽ đều rơi xuống.
Lúc đó chỉ cần một câu:
“Uống thuốc chưa?”
cũng đủ làm mình thấy được quan tâm.
Ốm một mình không đáng sợ vì không có ai đưa đi khám.
Mà đáng sợ vì không có ai để mình yếu đuối trước mặt.
Nó làm người ta tủi thân hơn bình thường.
Những chuyện đã buồn sẵn lại buồn hơn.
Những điều đã cô đơn lại rõ hơn.
Nhưng mình nói thật điều này nhé:
Việc bạn vẫn tự lo cho mình khi ốm
không có nghĩa bạn phải quen với việc luôn một mình.
Bạn xứng đáng có người hỏi han.
Bạn xứng đáng có người lo lắng cho mình.
Không phải vì bạn yếu.
Mà vì bạn cũng là con người.
Hôm nay bạn đang mệt trong người thật…
hay mệt cả trong lòng nữa?