Nếu em nói nhớ…
thì anh có đến không anh?
Hay câu chữ em gửi đi
sẽ lạc vào một khoảng trời im lặng,
nơi anh đọc - rồi quên,
như người ta quên một cơn gió thoáng qua đời.
Em đã tập quen với những ngày không anh,
tập cười, tập nói, tập sống như thể mình ổn…
Nhưng đêm xuống,
mọi thứ lại phản bội em.
Nỗi nhớ không ồn ào,
nó chỉ nằm đó -
trong lồng ngực em,
nhói lên từng chút một
mỗi khi em vô tình nghĩ về anh.
Em nhớ…
nhớ cái cách anh gọi tên em,
nhẹ như thể sợ em tan mất.
Nhớ giọng nói trầm ấm,
chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến em yên lòng
giữa một thế giới quá nhiều ồn ào.
Nhớ ánh mắt dịu dàng,
mỗi lần anh nhìn em
em cứ tưởng mình là điều gì đó rất đặc biệt.
Nhớ nụ cười anh -
không cần rực rỡ,
chỉ cần là của anh
cũng đủ làm em rung động cả một ngày dài.
Và em nhớ nhất…
là cái ôm.
Cái ôm không quá chặt,
nhưng đủ để em tin
rằng mình có một nơi để quay về.
Giờ thì…
mọi thứ chỉ còn là ký ức.
Một thứ ký ức vừa đẹp,
vừa đau.
Nếu em nói nhớ…
anh có đến không?
Hay anh sẽ để em
ôm trọn nỗi nhớ này một mình,
đi qua từng ngày dài,
tự học cách quên một người
mà em chưa từng muốn quên.
Có những lần em mở điện thoại,
soạn một tin nhắn rất dài…
rồi lại xóa.
Vì em không biết
phía bên kia màn hình
có còn một người
muốn đọc những điều từ em nữa không.
Em sợ…
sợ rằng nỗi nhớ của em là thật,
nhưng sự tồn tại của em trong anh
lại chỉ còn là một điều gì đó rất mờ nhạt.
Nếu em nói nhớ…
anh có quay lại không?
Hay anh chỉ đứng yên ở một nơi nào đó,
để mặc em
chạy mãi trong những kỷ niệm cũ
mà không có điểm dừng.
Em không cần anh hứa hẹn tương lai,
không cần những điều quá xa xôi.
Em chỉ cần một điều thôi…
Nếu em nói:
“Em nhớ anh…”
thì xin anh
đừng im lặng.
Vì đôi khi,
im lặng còn đau hơn cả một lời từ chối.
Nếu em nói nhớ…
anh có đến không anh?
Hay cuối cùng…
em vẫn sẽ phải học cách
ôm lấy nỗi nhớ này,
ru nó ngủ mỗi đêm,
và dặn lòng mình rằng -
có những người
chỉ có thể nhớ…
chứ không thể gặp lại.
thì anh có đến không anh?
Hay câu chữ em gửi đi
sẽ lạc vào một khoảng trời im lặng,
nơi anh đọc - rồi quên,
như người ta quên một cơn gió thoáng qua đời.
Em đã tập quen với những ngày không anh,
tập cười, tập nói, tập sống như thể mình ổn…
Nhưng đêm xuống,
mọi thứ lại phản bội em.
Nỗi nhớ không ồn ào,
nó chỉ nằm đó -
trong lồng ngực em,
nhói lên từng chút một
mỗi khi em vô tình nghĩ về anh.
Em nhớ…
nhớ cái cách anh gọi tên em,
nhẹ như thể sợ em tan mất.
Nhớ giọng nói trầm ấm,
chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến em yên lòng
giữa một thế giới quá nhiều ồn ào.
Nhớ ánh mắt dịu dàng,
mỗi lần anh nhìn em
em cứ tưởng mình là điều gì đó rất đặc biệt.
Nhớ nụ cười anh -
không cần rực rỡ,
chỉ cần là của anh
cũng đủ làm em rung động cả một ngày dài.
Và em nhớ nhất…
là cái ôm.
Cái ôm không quá chặt,
nhưng đủ để em tin
rằng mình có một nơi để quay về.
Giờ thì…
mọi thứ chỉ còn là ký ức.
Một thứ ký ức vừa đẹp,
vừa đau.
Nếu em nói nhớ…
anh có đến không?
Hay anh sẽ để em
ôm trọn nỗi nhớ này một mình,
đi qua từng ngày dài,
tự học cách quên một người
mà em chưa từng muốn quên.
Có những lần em mở điện thoại,
soạn một tin nhắn rất dài…
rồi lại xóa.
Vì em không biết
phía bên kia màn hình
có còn một người
muốn đọc những điều từ em nữa không.
Em sợ…
sợ rằng nỗi nhớ của em là thật,
nhưng sự tồn tại của em trong anh
lại chỉ còn là một điều gì đó rất mờ nhạt.
Nếu em nói nhớ…
anh có quay lại không?
Hay anh chỉ đứng yên ở một nơi nào đó,
để mặc em
chạy mãi trong những kỷ niệm cũ
mà không có điểm dừng.
Em không cần anh hứa hẹn tương lai,
không cần những điều quá xa xôi.
Em chỉ cần một điều thôi…
Nếu em nói:
“Em nhớ anh…”
thì xin anh
đừng im lặng.
Vì đôi khi,
im lặng còn đau hơn cả một lời từ chối.
Nếu em nói nhớ…
anh có đến không anh?
Hay cuối cùng…
em vẫn sẽ phải học cách
ôm lấy nỗi nhớ này,
ru nó ngủ mỗi đêm,
và dặn lòng mình rằng -
có những người
chỉ có thể nhớ…
chứ không thể gặp lại.