Hoàng hôn rót nắng xuống hiên nhà,
Một ngày vội vã cũng dần qua.
Gió mang mỏi mệt về cuối phố,
Để lòng nhẹ tựa áng mây xa.
Chiều buông chậm giữa màu thương nhớ,
Nắng cuối ngày nhuộm đỏ hàng cây.
Tiếng chim gọi bạn về tổ ấm,
Xoa dịu bao tất bật tháng ngày.
Có những lúc chẳng cần gì cả,
Chỉ cần ngồi lặng ngắm hoàng hôn.
Để nghe nhịp tim mình rất khẽ,
Vẫn bình yên sau những dỗi hờn.
Công việc có thể còn dang dở,
Ngày mai lại tiếp những hành trình.
Nhưng chiều nay xin dành một chút,
Cho tâm hồn được sống với mình.
Cảm ơn nắng vì ngày đã tắt,
Cảm ơn đời còn một khoảng yên.
Mai thức dậy lại đầy hy vọng,
Mang nụ cười bước tiếp bình nhiên.
Hoàng hôn không chỉ là ngày khép lại,
Mà là lời nhắc rất dịu dàng rằng:
Sau mọi bộn bề, mọi vất vả của cuộc sống,
Ai cũng xứng đáng có một khoảng trời để nghỉ ngơi,
Một tách trà ấm, một cơn gió nhẹ,
Và một trái tim được an yên...
Một ngày vội vã cũng dần qua.
Gió mang mỏi mệt về cuối phố,
Để lòng nhẹ tựa áng mây xa.
Chiều buông chậm giữa màu thương nhớ,
Nắng cuối ngày nhuộm đỏ hàng cây.
Tiếng chim gọi bạn về tổ ấm,
Xoa dịu bao tất bật tháng ngày.
Có những lúc chẳng cần gì cả,
Chỉ cần ngồi lặng ngắm hoàng hôn.
Để nghe nhịp tim mình rất khẽ,
Vẫn bình yên sau những dỗi hờn.
Công việc có thể còn dang dở,
Ngày mai lại tiếp những hành trình.
Nhưng chiều nay xin dành một chút,
Cho tâm hồn được sống với mình.
Cảm ơn nắng vì ngày đã tắt,
Cảm ơn đời còn một khoảng yên.
Mai thức dậy lại đầy hy vọng,
Mang nụ cười bước tiếp bình nhiên.
Hoàng hôn không chỉ là ngày khép lại,
Mà là lời nhắc rất dịu dàng rằng:
Sau mọi bộn bề, mọi vất vả của cuộc sống,
Ai cũng xứng đáng có một khoảng trời để nghỉ ngơi,
Một tách trà ấm, một cơn gió nhẹ,
Và một trái tim được an yên...