Em đang mong chờ điều gì ở một người đàn ông đã có vợ?… Hay 1 người phụ nữ đã có chồng
Ngoài vài câu: "Anh nhớ em", "Anh yêu em", "Đợi anh nhé"... và vài món quà, vài khoản tiền anh đưa như một cách để bù đắp, thì em còn nhận được gì?
Một danh phận?
Không.
Một mái ấm?
Không.
Một đám cưới?
Không.
Một đứa con được gọi anh là cha trong sự tự hào?
Không.
Em chỉ có những cuộc gọi lén lút, những cuộc hẹn vội vàng, những cái ôm phải nhìn trước ngó sau.
Em không được nhắn tin khi nhớ.
Không được gọi khi buồn.
Không được giận hờn lúc anh ở bên gia đình.
Không được xuất hiện trong bất kỳ bức ảnh nào của cuộc đời anh.
Ngày Valentine, anh ở với vợ.
Ngày sinh nhật con, anh ở với con.
Tết đến, lễ về, cả nhà anh quây quần cười nói, còn em ôm điện thoại, chờ một tin nhắn ngắn ngủi: "Anh bận."
Em tự an ủi rằng chỉ cần anh yêu mình là đủ.
Nhưng yêu thật sao lại chỉ dám yêu trong bóng tối?
Em bệnh, người ký giấy cho em không phải anh.
Em gặp chuyện, người đứng tên bên cạnh em cũng không phải anh.
Em già đi, thanh xuân trôi qua, còn anh vẫn có một gia đình để trở về.
Đến khi vợ anh cần, con anh gọi, chỉ một cuộc điện thoại thôi, em sẽ luôn là người bị bỏ lại.
Rồi một ngày em sẽ nhận ra...
Điều đau nhất không phải là anh không yêu em.
Mà là suốt những năm tháng ấy, em đã đặt cả trái tim mình vào một nơi chưa bao giờ thật sự thuộc về mình.
Em khóc một mình.
Em tủi thân một mình.
Em đón lễ một mình
Em đón sinh nhật một mình
Em già đi trong những lần chờ đợi.
Và rồi thức tỉnh mới hiểu...
Người thứ ba không thắng được người vợ.
Điều duy nhất người thứ ba thắng, chỉ là thắng được những đêm mất ngủ, những lần tủi thân, những giọt nước mắt và những năm tháng thanh xuân đã không bao giờ quay trở lại.
Nếu một người đàn ông thật sự yêu em và đủ can đảm chịu trách nhiệm với tình yêu đó, anh ấy sẽ giải quyết rõ ràng cuộc sống của mình trước khi bước vào cuộc đời em.
Đừng tự biến mình thành một lựa chọn dự phòng, trong khi em hoàn toàn xứng đáng trở thành người được yêu thương một cách công khai và trọn vẹn.
Hãy tỉnh táo lên nhé các Em
#nguoithuba #chualanh #damtrongtim
Ngoài vài câu: "Anh nhớ em", "Anh yêu em", "Đợi anh nhé"... và vài món quà, vài khoản tiền anh đưa như một cách để bù đắp, thì em còn nhận được gì?
Một danh phận?
Không.
Một mái ấm?
Không.
Một đám cưới?
Không.
Một đứa con được gọi anh là cha trong sự tự hào?
Không.
Em chỉ có những cuộc gọi lén lút, những cuộc hẹn vội vàng, những cái ôm phải nhìn trước ngó sau.
Em không được nhắn tin khi nhớ.
Không được gọi khi buồn.
Không được giận hờn lúc anh ở bên gia đình.
Không được xuất hiện trong bất kỳ bức ảnh nào của cuộc đời anh.
Ngày Valentine, anh ở với vợ.
Ngày sinh nhật con, anh ở với con.
Tết đến, lễ về, cả nhà anh quây quần cười nói, còn em ôm điện thoại, chờ một tin nhắn ngắn ngủi: "Anh bận."
Em tự an ủi rằng chỉ cần anh yêu mình là đủ.
Nhưng yêu thật sao lại chỉ dám yêu trong bóng tối?
Em bệnh, người ký giấy cho em không phải anh.
Em gặp chuyện, người đứng tên bên cạnh em cũng không phải anh.
Em già đi, thanh xuân trôi qua, còn anh vẫn có một gia đình để trở về.
Đến khi vợ anh cần, con anh gọi, chỉ một cuộc điện thoại thôi, em sẽ luôn là người bị bỏ lại.
Rồi một ngày em sẽ nhận ra...
Điều đau nhất không phải là anh không yêu em.
Mà là suốt những năm tháng ấy, em đã đặt cả trái tim mình vào một nơi chưa bao giờ thật sự thuộc về mình.
Em khóc một mình.
Em tủi thân một mình.
Em đón lễ một mình
Em đón sinh nhật một mình
Em già đi trong những lần chờ đợi.
Và rồi thức tỉnh mới hiểu...
Người thứ ba không thắng được người vợ.
Điều duy nhất người thứ ba thắng, chỉ là thắng được những đêm mất ngủ, những lần tủi thân, những giọt nước mắt và những năm tháng thanh xuân đã không bao giờ quay trở lại.
Nếu một người đàn ông thật sự yêu em và đủ can đảm chịu trách nhiệm với tình yêu đó, anh ấy sẽ giải quyết rõ ràng cuộc sống của mình trước khi bước vào cuộc đời em.
Đừng tự biến mình thành một lựa chọn dự phòng, trong khi em hoàn toàn xứng đáng trở thành người được yêu thương một cách công khai và trọn vẹn.
Hãy tỉnh táo lên nhé các Em
#nguoithuba #chualanh #damtrongtim