Ông Năm sống một mình trong căn nhà ngói cũ kỹ cuối con ngõ nhỏ ven sông ở một làng quê thuộc tỉnh Tiền Giang. Năm nay ông đã 68 tuổi, tóc bạc trắng gần hết, nhưng thân hình vẫn cao lớn, vai rộng và cánh tay còn săn chắc nhờ ngày ngày làm vườn và câu cá. Vợ ông mất cách đây mười hai năm, hai đứa con trai đều lập nghiệp xa, chỉ gửi tiền về mỗi tháng. Cuộc sống của ông Năm yên ả nhưng cô đơn. Những đêm dài, ông hay ngồi ngoài hiên hút thuốc lào, nhìn về phía nhà hàng xóm và thầm nghĩ về những thân hình trẻ trung mà ông từng lén nhìn qua hàng rào.
Lan là cô gái hàng xóm sát vách, năm nay vừa tròn 19 tuổi. Cô đang học năm nhất đại học ở thành phố, về quê nghỉ hè. Lan cao ráo, da trắng hồng, thân hình mới lớn với bộ ngực căng tròn đầy đặn, eo thon và cặp mông cong vút. Cô hay mặc áo hai dây mỏng và quần short ngắn cũn cỡn khi ở nhà, vô tư và trong sáng như bao cô gái tuổi mới lớn.
Một buổi chiều oi bức, Lan mặc chiếc áo hai dây trắng mỏng và quần short jean cũ, đứng trước cửa nhà ông Năm, tay siết chặt chiếc ví rỗng. Bố mẹ cô đi làm xa, tiền học kỳ này bị chậm, cô cần vay gấp năm triệu để nộp học phí. Cô gõ cửa nhẹ.
Ông Năm mở cửa, thấy Lan đứng đó với vẻ mặt lo lắng, ông mỉm cười hiền hậu:
“Con Lan à? Vào nhà ông đi con, trời nóng quá.”
Lan bước vào, ngồi xuống ghế gỗ cũ. Cô kể lể về khó khăn tiền nong. Ông Năm lắng nghe, mắt lén nhìn xuống khe ngực sâu của cô qua lớp áo mỏng. Ông đưa cho cô ly nước mát, giọng trầm ấm:
“Ông giúp con được. Nhưng ông già rồi, tiền ông cũng không nhiều. Con có thể ở lại giúp ông dọn dẹp nhà cửa một chút không? Ông trả công cho con.”
Lan vui mừng gật đầu. Cô không ngờ rằng, từ buổi chiều ấy, cuộc đời cô sẽ thay đổi mãi mãi.
Những ngày đầu, Lan chỉ giúp ông quét sân, lau nhà, nấu cơm. Ông Năm đối xử với cô như cháu gái, hay kể chuyện ngày xưa, mua bánh kẹo cho cô. Nhưng ông già dâm đãng ấy luôn tìm cách chạm vào cô: vô tình sờ lưng khi cô lau bàn, hay đưa tay đỡ eo khi cô với cao lấy chén.
Một buổi chiều trời mưa lớn, Lan ở lại nhà ông vì không về kịp. Cô mặc chiếc áo hai dây ướt mưa dính sát vào người, hai núm vú hồng hào nổi rõ. Ông Năm ngồi hút thuốc lào, mắt dán chặt vào cơ thể cô.
“Con Lan… con lớn rồi nhỉ. Ông già này nhìn con mà… nóng cả người,” ông nói khàn khàn, không vòng vo nữa.
Lan đỏ mặt, định đứng dậy chạy về. Nhưng ông Năm đã nắm tay cô kéo lại. Ông kéo cô ngồi lên đùi mình, hai tay ôm chặt eo cô:
“Ông giúp con tiền học, con giúp ông một chút được không? Ông cô đơn lắm con ơi…”
Lan run rẩy, nước mắt lăn dài. Nhưng cô cần tiền. Cô không đẩy ông ra. Ông Năm hôn lên cổ cô, tay luồn vào trong áo hai dây, bóp mạnh bộ ngực non tơ căng tròn. Lan rên khẽ, cơ thể nóng ran:
“Ông… ông đừng… em sợ…”
Ông Năm không dừng. Ông cởi phăng áo cô, ngậm lấy một bên vú mút mạnh như trẻ con đói sữa, lưỡi xoáy quanh núm vú hồng hào. Tay kia kéo quần short cô xuống, vuốt ve lồn cô qua lớp quần lót. Lan run bần bật, hai tay bấu vai ông:
“A… ông Năm… em… em chưa từng…”
Ông Năm kéo quần lót cô...
Lan là cô gái hàng xóm sát vách, năm nay vừa tròn 19 tuổi. Cô đang học năm nhất đại học ở thành phố, về quê nghỉ hè. Lan cao ráo, da trắng hồng, thân hình mới lớn với bộ ngực căng tròn đầy đặn, eo thon và cặp mông cong vút. Cô hay mặc áo hai dây mỏng và quần short ngắn cũn cỡn khi ở nhà, vô tư và trong sáng như bao cô gái tuổi mới lớn.
Một buổi chiều oi bức, Lan mặc chiếc áo hai dây trắng mỏng và quần short jean cũ, đứng trước cửa nhà ông Năm, tay siết chặt chiếc ví rỗng. Bố mẹ cô đi làm xa, tiền học kỳ này bị chậm, cô cần vay gấp năm triệu để nộp học phí. Cô gõ cửa nhẹ.
Ông Năm mở cửa, thấy Lan đứng đó với vẻ mặt lo lắng, ông mỉm cười hiền hậu:
“Con Lan à? Vào nhà ông đi con, trời nóng quá.”
Lan bước vào, ngồi xuống ghế gỗ cũ. Cô kể lể về khó khăn tiền nong. Ông Năm lắng nghe, mắt lén nhìn xuống khe ngực sâu của cô qua lớp áo mỏng. Ông đưa cho cô ly nước mát, giọng trầm ấm:
“Ông giúp con được. Nhưng ông già rồi, tiền ông cũng không nhiều. Con có thể ở lại giúp ông dọn dẹp nhà cửa một chút không? Ông trả công cho con.”
Lan vui mừng gật đầu. Cô không ngờ rằng, từ buổi chiều ấy, cuộc đời cô sẽ thay đổi mãi mãi.
Những ngày đầu, Lan chỉ giúp ông quét sân, lau nhà, nấu cơm. Ông Năm đối xử với cô như cháu gái, hay kể chuyện ngày xưa, mua bánh kẹo cho cô. Nhưng ông già dâm đãng ấy luôn tìm cách chạm vào cô: vô tình sờ lưng khi cô lau bàn, hay đưa tay đỡ eo khi cô với cao lấy chén.
Một buổi chiều trời mưa lớn, Lan ở lại nhà ông vì không về kịp. Cô mặc chiếc áo hai dây ướt mưa dính sát vào người, hai núm vú hồng hào nổi rõ. Ông Năm ngồi hút thuốc lào, mắt dán chặt vào cơ thể cô.
“Con Lan… con lớn rồi nhỉ. Ông già này nhìn con mà… nóng cả người,” ông nói khàn khàn, không vòng vo nữa.
Lan đỏ mặt, định đứng dậy chạy về. Nhưng ông Năm đã nắm tay cô kéo lại. Ông kéo cô ngồi lên đùi mình, hai tay ôm chặt eo cô:
“Ông giúp con tiền học, con giúp ông một chút được không? Ông cô đơn lắm con ơi…”
Lan run rẩy, nước mắt lăn dài. Nhưng cô cần tiền. Cô không đẩy ông ra. Ông Năm hôn lên cổ cô, tay luồn vào trong áo hai dây, bóp mạnh bộ ngực non tơ căng tròn. Lan rên khẽ, cơ thể nóng ran:
“Ông… ông đừng… em sợ…”
Ông Năm không dừng. Ông cởi phăng áo cô, ngậm lấy một bên vú mút mạnh như trẻ con đói sữa, lưỡi xoáy quanh núm vú hồng hào. Tay kia kéo quần short cô xuống, vuốt ve lồn cô qua lớp quần lót. Lan run bần bật, hai tay bấu vai ông:
“A… ông Năm… em… em chưa từng…”
Ông Năm kéo quần lót cô...
Cần đăng nhập để xem đầy đủ nội dung Đăng nhập hoặc Đăng ký.