Có những ngày, em chỉ ước mình được ngồi thật lâu bên biển.
Trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Biển trước mặt xanh đến tận đường chân trời. Em ngồi trên một bãi đá, để gió biển lướt qua mái tóc, mang theo chút vị mặn của đại dương và cuốn đi những điều đang chất đầy trong lòng.
Bên cạnh chỉ cần một lon bia lạnh.
Không cần một bữa tiệc, không cần một nơi sang trọng, cũng chẳng cần ai phải ở bên cạnh. Chỉ cần một mình em, biển, gió, nắng và một khoảng trời thật rộng.
Em muốn ngồi như thế, thật lâu.
Nhìn những con sóng ngoài xa nối tiếp nhau tìm về bờ đá. Nghe tiếng gió, tiếng biển và tiếng lòng mình dần trở nên yên tĩnh. Không nghĩ về những chuyện đã qua, không lo những điều chưa đến, không tự hỏi ngày mai phải làm gì, phải giải quyết điều gì, phải cố gắng thêm bao nhiêu nữa.
Chỉ đơn giản là… ngồi đó và thở.
Có lẽ điều em mong muốn chưa bao giờ là một cuộc sống quá xa hoa. Em chỉ muốn đôi khi được sống chậm lại một chút. Được đặt xuống những gánh nặng mình đã mang quá lâu. Được cho phép bản thân ích kỷ một lần, không cần phải mạnh mẽ, không cần phải nghĩ cho tất cả mọi người.
Chỉ cần được làm một người bình thường, ngồi trước biển và chẳng cần phải nghĩ gì cả.
Nhưng lạ thay, điều tưởng chừng đơn giản ấy lại khó đến vậy.
Bởi cuộc sống luôn có những điều phải lo, những người phải thương, những trách nhiệm không thể bỏ lại. Ngay cả khi ngồi trước một khung cảnh đẹp đến nao lòng, đôi khi trong đầu vẫn đầy những câu hỏi chưa có lời đáp.
Trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Biển trước mặt xanh đến tận đường chân trời. Em ngồi trên một bãi đá, để gió biển lướt qua mái tóc, mang theo chút vị mặn của đại dương và cuốn đi những điều đang chất đầy trong lòng.
Bên cạnh chỉ cần một lon bia lạnh.
Không cần một bữa tiệc, không cần một nơi sang trọng, cũng chẳng cần ai phải ở bên cạnh. Chỉ cần một mình em, biển, gió, nắng và một khoảng trời thật rộng.
Em muốn ngồi như thế, thật lâu.
Nhìn những con sóng ngoài xa nối tiếp nhau tìm về bờ đá. Nghe tiếng gió, tiếng biển và tiếng lòng mình dần trở nên yên tĩnh. Không nghĩ về những chuyện đã qua, không lo những điều chưa đến, không tự hỏi ngày mai phải làm gì, phải giải quyết điều gì, phải cố gắng thêm bao nhiêu nữa.
Chỉ đơn giản là… ngồi đó và thở.
Có lẽ điều em mong muốn chưa bao giờ là một cuộc sống quá xa hoa. Em chỉ muốn đôi khi được sống chậm lại một chút. Được đặt xuống những gánh nặng mình đã mang quá lâu. Được cho phép bản thân ích kỷ một lần, không cần phải mạnh mẽ, không cần phải nghĩ cho tất cả mọi người.
Chỉ cần được làm một người bình thường, ngồi trước biển và chẳng cần phải nghĩ gì cả.
Nhưng lạ thay, điều tưởng chừng đơn giản ấy lại khó đến vậy.
Bởi cuộc sống luôn có những điều phải lo, những người phải thương, những trách nhiệm không thể bỏ lại. Ngay cả khi ngồi trước một khung cảnh đẹp đến nao lòng, đôi khi trong đầu vẫn đầy những câu hỏi chưa có lời đáp.