Giờ người ta ko còn phơi rơm trên các con đường làng, đường quốc lộ nữa rồi nàng ah. Nên có đạp xe thì cũng ko còn nỗi khổ gỡ rơm, chỉ còn gỡ rối tơ lòng thoy 🙂))
Giờ người ta ko còn phơi rơm trên các con đường làng, đường quốc lộ nữa rồi nàng ah. Nên có đạp xe thì cũng ko còn nỗi khổ gỡ rơm, chỉ còn gỡ rối tơ lòng thoy 🙂))
Quê em vẫn còn bác ạ. Nhưng khác với ngày xưa là rơm bây giờ nát hết vì tuốt lúa bằng máy. Nhớ cái thời đập lúa rồi mua được cái máy tuốt lúa, em đạp thi thoảng còn bị kẹp chân chảy máu. Sau này dùng mô tơ máy bơm nước nhàn hơn bao nhiêu, rồi bây giờ có máy rồi nhàn hẳn. Không còn cảnh tích lũy rơm nếp để lượm bó lúa.
Quê em vẫn còn bác ạ. Nhưng khác với ngày xưa là rơm bây giờ nát hết vì tuốt lúa bằng máy. Nhớ cái thời đập lúa rồi mua được cái máy tuốt lúa, em đạp thi thoảng còn bị kẹp chân chảy máu. Sau này dùng mô tơ máy bơm nước nhàn hơn bao nhiêu, rồi bây giờ có máy rồi nhàn hẳn. Không còn cảnh tích lũy rơm nếp để lượm bó lúa.
Giờ người ta ko còn phơi rơm trên các con đường làng, đường quốc lộ nữa rồi nàng ah. Nên có đạp xe thì cũng ko còn nỗi khổ gỡ rơm, chỉ còn gỡ rối tơ lòng thoy 🙂))