Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
là khi thành phố bắt đầu treo đèn,
người ta vội vàng hơn,
còn em thì chậm lại
ở những đoạn ký ức có anh đi ngang.
Cuối năm…
em học cách quen với rét,
quen với những buổi tối tan làm muộn,
quen với việc tự hỏi
không biết giờ này anh đang ở đâu
rồi lại giả vờ như mình không quan tâm nữa.
Nỗi nhớ anh không ồn ào,
nó nằm yên trong những điều rất nhỏ:
một bài hát cũ bật lên bất ngờ,
một quán quen vẫn đông mà thiếu người ngồi đối diện,
một câu chuyện em từng kể
nhưng giờ chẳng còn ai nghe tiếp.
Cuối năm…
ai cũng nói về sum vầy,
còn em thì đếm ngày
bằng những khoảng trống.
Có những tối,
em chợt nhận ra
thứ lạnh nhất không phải là gió,
mà là cảm giác
mình đã từng rất gần nhau
nhưng bây giờ
chỉ còn đủ xa để nhớ.
Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
không biết gửi cho ai,
nên em cất vào lòng,
để khi năm mới đến
em vẫn mang theo
một nỗi buồn cũ
chưa kịp gọi tên
là khi thành phố bắt đầu treo đèn,
người ta vội vàng hơn,
còn em thì chậm lại
ở những đoạn ký ức có anh đi ngang.
Cuối năm…
em học cách quen với rét,
quen với những buổi tối tan làm muộn,
quen với việc tự hỏi
không biết giờ này anh đang ở đâu
rồi lại giả vờ như mình không quan tâm nữa.
Nỗi nhớ anh không ồn ào,
nó nằm yên trong những điều rất nhỏ:
một bài hát cũ bật lên bất ngờ,
một quán quen vẫn đông mà thiếu người ngồi đối diện,
một câu chuyện em từng kể
nhưng giờ chẳng còn ai nghe tiếp.
Cuối năm…
ai cũng nói về sum vầy,
còn em thì đếm ngày
bằng những khoảng trống.
Có những tối,
em chợt nhận ra
thứ lạnh nhất không phải là gió,
mà là cảm giác
mình đã từng rất gần nhau
nhưng bây giờ
chỉ còn đủ xa để nhớ.
Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
không biết gửi cho ai,
nên em cất vào lòng,
để khi năm mới đến
em vẫn mang theo
một nỗi buồn cũ
chưa kịp gọi tên