Đã lâu lắm rồi tôi không còn lang thang lên mạng. Phần vì vùi đầu vào công việc, vào cuộc sống; phần vì tôi nghĩ mình vẫn còn đủ mạnh mẽ. Rồi một ngày, tự thấy mình chẳng thể gắng gượng nổi, thấy trống rỗng và mệt mỏi.
Nhưng cuộc sống vẫn trôi. Vẫn phải sống, vẫn phải vật vã giữ lấy cuộc đời. Tôi còn quá nhiều thứ trên vai. Tôi bỏ đi niềm kiêu hãnh, bỏ đi trái tim biết nhỏ máu, thay vào đó là một viên đá. Tôi bỏ đi chính mình, bỏ đi tất cả, chỉ để những thứ trên vai vẫn vẹn nguyên.
Một ngày nào đó tôi sẽ sống cho mình chứ? Chắc thế. Chắc là vậy. Tôi sẽ lại biết cười ngây ngô, biết rằng dù đau khổ hay hạnh phúc cũng đều là những điều trân quý và xa xỉ. Bởi thời gian đã cho tôi hiểu rằng, ước mơ mình không còn cảm thấy gì nữa là ước mơ ngu ngốc nhất trần đời.
Ngày mai phải làm gì nhỉ? Không biết nữa.
Ngày mai sẽ ra sao nhỉ? Không biết nữa.
Vậy mà vẫn phải gượng dậy, vẫn phải bước đi, dù không biết mình đang tiến lên hay lùi lại. Chỉ biết tâm niệm là phải bước tiếp như một zombie.
Ngoài kia, tôi mạnh mẽ, tôi tài giỏi. Ừm… Kim tự tháp rồi cũng có ngày phong hóa, sụp đổ. Mặt trời, ngỡ là bất tử, cũng sẽ có lúc lụi tàn. Tôi là ai? Tôi chỉ là một con người nhỏ bé. Nhưng tại sao lại có muôn ngàn sợi dây vô hình của cuộc sống găm chặt vào tôi, biến tôi thành con rối, thành một zombie?
Tôi mệt nhưng không thể nói. Thất vọng cũng không thể bộc lộ. Thất bại vẫn phải tỏ ra mình ổn. Tôi sống với một gương mặt lạ, giả tạo vô cùng. Giả tạo với chính mình, với bạn bè, người thân. Nhưng đó là vai diễn tôi đã nhận, và có lẽ sẽ diễn cho hết đời.
Muốn yêu tha thiết một người. Muốn sống chết vì một người. Muốn có cảm giác mạnh mẽ đến mức chống lại cả thế giới vì một người. Ừm… Trái tim đã từng loạn nhịp đấy thôi. Đã từng. Và đã từng.
Chẳng biết vì trái tim tôi đã chết, hay vì thực sự chẳng có cơn mưa nào gội rửa, nên mảnh đất khô cằn ấy trở thành hoang phế. Chẳng biết. Và cũng chẳng muốn biết nữa.
Tôi chôn mình ở đây. Chôn một góc điên khùng, hâm dở, tự do.
Nhưng cuộc sống vẫn trôi. Vẫn phải sống, vẫn phải vật vã giữ lấy cuộc đời. Tôi còn quá nhiều thứ trên vai. Tôi bỏ đi niềm kiêu hãnh, bỏ đi trái tim biết nhỏ máu, thay vào đó là một viên đá. Tôi bỏ đi chính mình, bỏ đi tất cả, chỉ để những thứ trên vai vẫn vẹn nguyên.
Một ngày nào đó tôi sẽ sống cho mình chứ? Chắc thế. Chắc là vậy. Tôi sẽ lại biết cười ngây ngô, biết rằng dù đau khổ hay hạnh phúc cũng đều là những điều trân quý và xa xỉ. Bởi thời gian đã cho tôi hiểu rằng, ước mơ mình không còn cảm thấy gì nữa là ước mơ ngu ngốc nhất trần đời.
Ngày mai phải làm gì nhỉ? Không biết nữa.
Ngày mai sẽ ra sao nhỉ? Không biết nữa.
Vậy mà vẫn phải gượng dậy, vẫn phải bước đi, dù không biết mình đang tiến lên hay lùi lại. Chỉ biết tâm niệm là phải bước tiếp như một zombie.
Ngoài kia, tôi mạnh mẽ, tôi tài giỏi. Ừm… Kim tự tháp rồi cũng có ngày phong hóa, sụp đổ. Mặt trời, ngỡ là bất tử, cũng sẽ có lúc lụi tàn. Tôi là ai? Tôi chỉ là một con người nhỏ bé. Nhưng tại sao lại có muôn ngàn sợi dây vô hình của cuộc sống găm chặt vào tôi, biến tôi thành con rối, thành một zombie?
Tôi mệt nhưng không thể nói. Thất vọng cũng không thể bộc lộ. Thất bại vẫn phải tỏ ra mình ổn. Tôi sống với một gương mặt lạ, giả tạo vô cùng. Giả tạo với chính mình, với bạn bè, người thân. Nhưng đó là vai diễn tôi đã nhận, và có lẽ sẽ diễn cho hết đời.
Muốn yêu tha thiết một người. Muốn sống chết vì một người. Muốn có cảm giác mạnh mẽ đến mức chống lại cả thế giới vì một người. Ừm… Trái tim đã từng loạn nhịp đấy thôi. Đã từng. Và đã từng.
Chẳng biết vì trái tim tôi đã chết, hay vì thực sự chẳng có cơn mưa nào gội rửa, nên mảnh đất khô cằn ấy trở thành hoang phế. Chẳng biết. Và cũng chẳng muốn biết nữa.
Tôi chôn mình ở đây. Chôn một góc điên khùng, hâm dở, tự do.