Tôi thì cũng mét bảy tư,
Khuôn mặt phổ biến rất ư đại trà.
Khác là chẳng mặc áo hoa,
Nhưng được cái cũng dùng ga la xì.
Nhưng tôi tình đuổi chẳng đi,
Hàng ngày cứ chốt gốc Si nhà nàng.
Ông ơi đừng có LOA LÀNG,
Hôm qua ông vẫn giữ HÀNG bằng tay!
Mặt còn vương nét CAY CAY,
Tin “Tìm người lạc” trong này có ông,
Lời phán nguy hỉm thấy không?
Thế nhưng tối tối phòng không phất cờ!
Ông ơi đừng có LOA LÀNG,
Hôm qua ông vẫn giữ HÀNG bằng tay!
Mặt còn vương nét CAY CAY,
Tin “Tìm người lạc” trong này có ông,
Lời phán nguy hỉm thấy không?
Thế nhưng tối tối phòng không phất cờ!
Ô kìa kẽ tóc chân tơ,
Vì sao bác biết về tôi thế nhờ.
Tôi thì cũng khá mộng mơ,
Nhưng không phải kẻ hững hờ mất tiêu.
Khinh thường những kẻ nói điêu,
Được dăm ba bữa phiêu diêu nơi nào.
Ô kìa kẽ tóc chân tơ,
Vì sao bác biết về tôi thế nhờ.
Tôi thì cũng khá mộng mơ,
Nhưng không phải kẻ hững hờ mất tiêu.
Khinh thường những kẻ nói điêu,
Được dăm ba bữa phiêu diêu nơi nào.
Cụ lại nói chuyện hoa đào,
Lời không chứng cứ biết sao mà lần?
Hum qua cụ đứng giữa sân,
Mặt đần như thể gãy cần khi câu!
Giờ cụ lại tỏ mặt ngầu
Không điêu nhé cụ, kẻo sầu lại thêm!