Cái lưỡi của đám đông.
Ngày hôm qua, khi tin tức về Quang Linh Vlog bị khởi tố và tạm giam để điều tra được công bố, anh em trên mạng lại nháo nhào chạy tìm vai diễn mới. Những kẻ từng đội thần tượng lên đầu, từng gõ bàn phím tung hô “chàng trai vàng trong làng thiện nguyện”, từng cười khẩy, xỉa xói bất cứ ai dám nhắc đến khía cạnh phản cảm nào trong những buổi livestream bán hàng, bỗng dưng đồng loạt quay lưng như chưa từng cạn lời khen ngợi.
Và chỉ vài chục phút sau, cũng anh em đó đã thay áo, viết status dài dằng dặc như thể chính họ mới là người phát hiện sự thật đầu tiên, phân tích, lý luận, thậm chí phán xét như thể sinh ra với sứ mệnh là chuyên gia đạo đức.
Anh Ba thì không bất ngờ. Vì ngay từ đầu, tôi đã nói, idol nào cũng là người. Và người thì có giới hạn. Không ai miễn nhiễm với sai lầm chỉ vì họ từng làm việc tốt. Không ai sinh ra để làm tượng đài. Nhưng đám đông thì lúc nào cũng đợi có người ngã để vội làm thợ đục.
Ai đọc tôi lâu sẽ thấy, tôi không đợi pháp luật hành động mới thấy có vấn đề khi một người đem trẻ con ra làm công cụ cho lượt view, cho doanh thu. Tôi không đợi scandal mới dám nói về thứ tình thương bị thương mại hóa bằng lời kêu gọi ủng hộ và mã giảm giá.
Và tôi cũng từng bị tấn công, từng bị bảo là “đố kỵ”, là “không có lòng tốt nên không hiểu người tốt”. Không sao. Tôi quen rồi. Vì tôi chưa bao giờ đi theo đám đông chỉ để được vỗ tay.
Nhưng Anh Ba cũng không phải loại người thấy người khác ngã ngựa là lập tức trèo lên để nâng tầm đạo đức bản thân. Cái đó, tôi gọi là hèn và tởm.
Pháp luật không vội. Nhưng một khi đã bước, thì không ai đủ nổi tiếng để tránh được. Pháp luật đã, đang và sẽ làm phần của họ, xử lý nghiêm minh đúng người đúng tội. Pháp luật không cần vỗ tay. Cơ quan điều tra đã thực thi – âm thầm nhưng chắc chắn.
Nếu ta không có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án này thì không cần chen vào để thể hiện bản thân.
Có những cái sai không cần cả thế giới chửi thêm mới rõ. Và có những cú ngã chẳng cần thêm cú đá nào nữa cũng đã quá đau rồi.
Anh em tin tôi đi, trên đời này không gì hèn hơn việc ném đá xuống giếng. Và cũng không gì thối hơn cái kiểu mượn sai lầm của người khác để làm phông nền cho sự thánh thiện giả tạo của mình.
Nếu hôm qua anh tung hô, thì hôm nay im lặng cũng là một cách tử tế.
Nếu hôm qua chị từng thương, thì hôm nay bớt đem ảnh cũ ra châm biếm cũng là giữ lại chút nhân cách cho chính mình.
Sai thì phải trả giá nhưng nó không đáng sợ bằng việc khi thấy người khác ngã, anh em chọn cách cúi xuống để nhặt đá.
Rồi ném.
Cho kịp một tràng vỗ tay.
Một khi lòng tin được xây bằng like, thì sự quay xe cũng chỉ cần một status.
Sưu tầm
Ngày hôm qua, khi tin tức về Quang Linh Vlog bị khởi tố và tạm giam để điều tra được công bố, anh em trên mạng lại nháo nhào chạy tìm vai diễn mới. Những kẻ từng đội thần tượng lên đầu, từng gõ bàn phím tung hô “chàng trai vàng trong làng thiện nguyện”, từng cười khẩy, xỉa xói bất cứ ai dám nhắc đến khía cạnh phản cảm nào trong những buổi livestream bán hàng, bỗng dưng đồng loạt quay lưng như chưa từng cạn lời khen ngợi.
Và chỉ vài chục phút sau, cũng anh em đó đã thay áo, viết status dài dằng dặc như thể chính họ mới là người phát hiện sự thật đầu tiên, phân tích, lý luận, thậm chí phán xét như thể sinh ra với sứ mệnh là chuyên gia đạo đức.
Anh Ba thì không bất ngờ. Vì ngay từ đầu, tôi đã nói, idol nào cũng là người. Và người thì có giới hạn. Không ai miễn nhiễm với sai lầm chỉ vì họ từng làm việc tốt. Không ai sinh ra để làm tượng đài. Nhưng đám đông thì lúc nào cũng đợi có người ngã để vội làm thợ đục.
Ai đọc tôi lâu sẽ thấy, tôi không đợi pháp luật hành động mới thấy có vấn đề khi một người đem trẻ con ra làm công cụ cho lượt view, cho doanh thu. Tôi không đợi scandal mới dám nói về thứ tình thương bị thương mại hóa bằng lời kêu gọi ủng hộ và mã giảm giá.
Và tôi cũng từng bị tấn công, từng bị bảo là “đố kỵ”, là “không có lòng tốt nên không hiểu người tốt”. Không sao. Tôi quen rồi. Vì tôi chưa bao giờ đi theo đám đông chỉ để được vỗ tay.
Nhưng Anh Ba cũng không phải loại người thấy người khác ngã ngựa là lập tức trèo lên để nâng tầm đạo đức bản thân. Cái đó, tôi gọi là hèn và tởm.
Pháp luật không vội. Nhưng một khi đã bước, thì không ai đủ nổi tiếng để tránh được. Pháp luật đã, đang và sẽ làm phần của họ, xử lý nghiêm minh đúng người đúng tội. Pháp luật không cần vỗ tay. Cơ quan điều tra đã thực thi – âm thầm nhưng chắc chắn.
Nếu ta không có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án này thì không cần chen vào để thể hiện bản thân.
Có những cái sai không cần cả thế giới chửi thêm mới rõ. Và có những cú ngã chẳng cần thêm cú đá nào nữa cũng đã quá đau rồi.
Anh em tin tôi đi, trên đời này không gì hèn hơn việc ném đá xuống giếng. Và cũng không gì thối hơn cái kiểu mượn sai lầm của người khác để làm phông nền cho sự thánh thiện giả tạo của mình.
Nếu hôm qua anh tung hô, thì hôm nay im lặng cũng là một cách tử tế.
Nếu hôm qua chị từng thương, thì hôm nay bớt đem ảnh cũ ra châm biếm cũng là giữ lại chút nhân cách cho chính mình.
Sai thì phải trả giá nhưng nó không đáng sợ bằng việc khi thấy người khác ngã, anh em chọn cách cúi xuống để nhặt đá.
Rồi ném.
Cho kịp một tràng vỗ tay.
Một khi lòng tin được xây bằng like, thì sự quay xe cũng chỉ cần một status.
Sưu tầm