Đi qua những thăng trầm
Thấy chân mình vững hơn
Đớn đau chẳng sao cả
Vì lòng vẫn xanh rờn
Sau vỡ tan, thức dậy
Thấy tim đã khôn ra
Chẳng cho phép một ai
Khiến mắt mình lệ nhoà
Hay quá bạn
Hóa ra, giới hạn cuối cùng để ta từ bỏ một người mình từng yêu thương ...Không nằm ở khoảnh khắc họ khiến ta buồn. Bởi nỗi buồn trong tình yêu, đôi khi chỉ là gia vị. Ta vẫn còn bao dung, vẫn còn tìm được lý do để tha thứ. Mà là ở khoảnh khắc... họ khiến ta thất vọng. Buồn có thể làm tim đau nhói, nhưng thất vọng mới khiến tim ta nguội lạnh. Bởi thất vọng không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà là khi tất cả niềm tin ta đã đặt vào người ấy vụn vỡ.
Khi những kỳ vọng bị dập tắt, khi hình ảnh đẹp đẽ ta từng giữ gìn đều tan biến... ta bỗng nhận ra, chẳng còn gì để bấu víu nữa. Và đó chính là giây phút ta buông. Không ồn ào, không trách móc, không cả giận dữ mà chỉ là một sự lặng im.
Người ta nói đúng: tình yêu chết đi không phải vì thiếu tình thương, mà là vì thiếu niềm tin. Một khi niềm tin đã mất, thì mọi nỗ lực níu kéo cũng chỉ còn là hình thức.
Buồn có thể qua. Nhưng thất vọng... chính là dấu chấm hết.