Pickleball .....

Anh gặp cô vào một buổi chiều nắng dịu, khi sân pickleball vang lên những tiếng bóng póc póc rất đời.
Cô đứng ở cuối sân, cầm vợt bằng hai tay, đánh một cú không mạnh nhưng đủ làm anh… quên mất tỉ số.
Từ hôm đó, anh ra sân đều hơn. Không phải vì muốn giỏi hơn, mà vì muốn thấy cô nhiều hơn một chút.
Anh không nói. Anh chỉ luôn đứng về phía khó để cô đỡ nhẹ hơn. Nhặt bóng nhanh hơn mỗi khi bóng lăn về phía cô. Giả vờ thờ ơ, nhưng nhớ rất rõ cô thích đánh bỏ nhỏ hơn là smash. Cô cười với anh, tự nhiên và vô tư. Anh đem nụ cười đó về nhà, để dành suy nghĩ suốt cả tuần.

Cho đến một ngày, cô đến sân sớm hơn thường lệ. Bên cạnh cô là một người đàn ông khác.
Cô giới thiệu: “Đây là người yêu em.”
Giọng cô nhẹ như một cú giao bóng tốt, nhưng rơi vào lòng anh thì nặng như thua một trận dài.
Anh không nói gì, chỉ gật đầu cười. Vì trên sân pickleball, người ta lịch sự ngay cả khi tim đang phạm lỗi.
Hết trận, cô hỏi: “Mai anh có ra sân không?”
Anh nhìn cây vợt trong tay, rồi nhìn sân bóng quen thuộc.

Anh trả lời: “Có chứ. Pickleball thì vẫn chơi…chỉ là anh đổi vị trí đứng thôi.”

Cô cười.
Anh cũng cười.

Không phải chuyện tình nào cũng cần kết quả,
có những chuyện chỉ cần… một "sân bóng" để nhớ.
 
  • Người trẻ: chơi cho vui
  • Người trung niên: chơi cho khỏe
  • Người lớn tuổi: chơi để chứng minh “tao vẫn còn gân”
  • ....................Và đặc biệt: chơi xong vẫn còn sức đi ăn lẩu 😛 😛 😛
Vậy anh là người trẻ, người trung niên hay người lớn tuổi?
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom