CHƯƠNG 1 NGƯỜI CON GÁI ĐỨNG DƯỚI CƠN MƯA
Ngày anh gặp em, trời Hà Nội mưa rất lớn.Không phải kiểu mưa lất phất đủ để người ta thấy lãng mạn, cũng không phải cơn mưa đầu mùa khiến ai đó muốn đứng bên cửa sổ và nghĩ về một người. Đó là một trận mưa xối xả, lạnh và vội vàng, làm những con đường vốn đã đông càng trở nên hỗn loạn hơn.
Anh đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, tay cầm chiếc ô vừa bị gió bẻ cong mất một nan, lòng chỉ mong trời tạnh sớm để còn kịp đến buổi phỏng vấn lúc ba giờ chiều.
Khi ấy, anh hai mươi sáu tuổi.
Không quá trẻ để tin rằng chỉ cần cố gắng là mọi thứ sẽ tốt đẹp, nhưng cũng chưa đủ trưởng thành để hiểu rằng đôi khi cuộc đời chẳng quan tâm mình đã cố gắng bao nhiêu.
Anh vừa nghỉ việc ở một công ty đã gắn bó gần ba năm. Một quyết định mà tất cả mọi người xung quanh đều cho là liều lĩnh. Bố anh nói công việc ổn định không dễ tìm. Mẹ anh chỉ im lặng rồi hỏi tháng này anh còn đủ tiền trả nhà không. Bạn bè bảo anh nên chịu đựng thêm một thời gian.
Nhưng không ai biết mỗi sáng anh đã phải tự thuyết phục mình bao nhiêu lần mới bước ra khỏi giường.
Không ai biết cảm giác ngồi tám tiếng trong một căn phòng sáng đèn, làm những việc mình không còn tin tưởng, mỉm cười với những người mình chẳng thể thật lòng trò chuyện, rồi trở về căn phòng trọ lúc gần nửa đêm với cảm giác như mình vừa đánh mất thêm một ngày.
Anh nghỉ việc không phải vì đã có nơi tốt hơn.
Anh nghỉ vì nếu còn tiếp tục, anh sợ một ngày nào đó sẽ chẳng còn nhận ra mình nữa.
Chiều hôm ấy, anh đang trong khoảng thời gian tồi tệ nhất của một người đàn ông: không có công việc, không có tiền tiết kiệm đáng kể, không có một kế hoạch rõ ràng, và cũng không có ai để nói rằng mình đang rất mệt.
Rồi anh nhìn thấy em.
Em đứng cách anh khoảng mười mét, dưới một tán cây gần trạm xe buýt. Trong tay em là một chiếc túi giấy màu nâu đang dần thấm nước. Em không có ô. Mái tóc dài dính vào gương mặt, chiếc áo sơ mi trắng ướt một bên vai. Em cố dùng hai tay che chiếc túi, như thể thứ bên trong đó quan trọng hơn cả việc bản thân đang bị mưa làm ướt.
Ban đầu, anh chỉ nhìn vì tò mò.
Sau đó, anh nhìn thấy em cúi xuống.
Dưới chân em là một con mèo nhỏ, lông vàng, người ướt sũng, đang run lên trong khe hẹp giữa vỉa hè và bồn cây.
Em đặt chiếc túi xuống đất, không hề do dự, rồi quỳ xuống.
Cơn mưa làm đầu gối chiếc quần jean của em bẩn đi. Nước từ trên cành cây rơi xuống tóc, xuống vai, xuống bàn tay đang cố đưa về phía con mèo.
Anh không nghe rõ em nói gì, chỉ thấy môi em cử động rất nhẹ.
Có lẽ em đang dỗ nó.
Con mèo sợ hãi lùi sâu hơn. Em vẫn kiên nhẫn ngồi đó.
Người ta đi ngang qua rất nhiều. Có người nhìn, có người tránh, có người vội vàng chạy đến chỗ trú mưa. Không ai dừng lại.
Kể cả anh.
Anh đã đứng nhìn em gần một phút trước khi nhận ra điều đó.
Đến bây giờ, anh vẫn không biết vì sao mình lại bước ra khỏi mái hiên hôm ấy. Có thể vì chiếc ô của anh dù hỏng vẫn dùng được. Có thể vì em trông quá nhỏ bé trong cơn mưa. Hoặc có thể vì lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, anh nhìn thấy một người đang cố bảo vệ một sinh vật còn yếu đuối hơn mình.
Anh bước đến, giơ chiếc ô lên trên đầu em.
Em ngẩng lên.
Đó là lần đầu tiên anh nhìn rõ đôi mắt em.
Đôi mắt ấy không quá to, cũng chẳng giống những câu miêu tả trong tiểu thuyết rằng chỉ cần nhìn một lần là không thể quên. Nhưng trong ánh mắt em có một sự dịu dàng rất lạ. Nó khiến người đối diện cảm thấy mình nên nói nhỏ hơn, nên sống chậm hơn, và có lẽ cũng nên tử tế hơn một chút.
Em nhìn anh vài giây rồi hỏi:
“Anh có thể giữ ô giúp em một lát được không?”
Không phải cảm ơn.
Không phải anh là ai.
Việc đầu tiên em nghĩ đến vẫn là con mèo đang run dưới chân.
Anh gật đầu.
“Được.”
Em lại cúi xuống.
“Không sao đâu, tao không làm đau mày đâu.”
Giọng em nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng mưa.
Anh đứng phía sau, nghiêng ô để che cho cả em lẫn con mèo. Một bên vai anh nhanh chóng bị ướt, nhưng lúc đó anh không để ý.
Sau vài phút, có lẽ vì kiệt sức, con mèo cuối cùng cũng chịu để em chạm vào. Em nhẹ nhàng kéo nó ra, ôm sát vào ngực. Nó run bần bật, móng cào vào tay em, để lại một vết xước dài.
“Em bị cào rồi.”
Anh nói.
Em nhìn xuống bàn tay, rồi thản nhiên đáp:
“Không sao. Nó sợ thôi.”
Câu nói ấy, nhiều năm sau, anh vẫn còn nhớ.
Nó sợ thôi.
Em luôn có cách nhìn thấy nỗi sợ phía sau những tổn thương người khác gây ra. Sau này, ngay cả khi anh làm em đau, em cũng từng dùng sự bao dung ấy để tha thứ cho anh nhiều lần.
Chỉ tiếc là khi ấy, anh đã không hiểu sự bao dung cũng có giới hạn.
Em bế con mèo đến mái hiên. Chiếc túi giấy em đặt dưới đất đã ướt gần hết. Anh cúi xuống nhặt lên.
“Trong này có gì thế?”
“Bánh.”
Em mở túi kiểm tra, rồi thở phào.
“May quá, hộp bên trong chưa ướt.”
Anh bật cười.
“Em ướt hết rồi mà chỉ lo cho mèo với bánh à?”
Em dùng tay vuốt nước khỏi trán, nhìn anh như thể câu hỏi của anh rất kỳ lạ.
“Con mèo không tự che mưa được. Bánh là quà sinh nhật. Còn em về thay quần áo là được.”
Câu trả lời rất đơn giản.
Nhưng không hiểu sao anh lại im lặng.
Có những người bước vào cuộc đời ta không bằng một khoảnh khắc quá rực rỡ. Họ không xuất hiện giữa ánh đèn, không có một bản nhạc nền hoàn hảo, cũng chẳng khiến thế giới lập tức thay đổi.
Họ chỉ đứng trước mặt ta trong một buổi chiều mưa, tóc ướt, tay bị mèo cào, và nói một câu rất bình thường.
Thế rồi nhiều năm sau, ta mới hiểu khoảnh khắc đó chính là lúc cuộc đời mình rẽ sang một hướng khác.
“Giờ em định làm gì với nó?”
Anh nhìn con mèo.
“Đưa đến phòng khám thú y.”
“Em biết chỗ nào gần đây không?”
Em lắc đầu.
Anh lấy điện thoại ra tìm. Cách đó khoảng hơn một cây số có một phòng khám nhỏ.
“Anh gọi xe cho em nhé?”
Em nhìn cơn mưa rồi nhìn con mèo trong tay.
“Xe có cho mang mèo lên không?”
“Anh không biết.”
Anh ngập ngừng một chút rồi nói:
“Hay anh đưa em đi?”
Em nhìn anh. Lần này ánh mắt có chút đề phòng.
Có lẽ em vừa nhớ ra người đang đứng trước mặt là một người lạ.
Anh lập tức giải thích:
“Anh không có ý gì đâu. Anh có xe máy ở kia. Nếu em thấy không tiện thì anh chỉ đường cho em cũng được.”
Em im lặng vài giây.
“Anh không bận à?”
Anh nhìn đồng hồ.
Hai giờ bốn mươi ba phút.
Buổi phỏng vấn của anh bắt đầu lúc ba giờ. Đi từ đây tới đó ít nhất mất hai mươi phút, chưa kể trời mưa.
Anh hoàn toàn có thể nói mình đang bận. Anh cũng nên nói như vậy. Công việc ấy rất quan trọng với anh. Anh đã chuẩn bị gần một tuần. Nếu bỏ lỡ, có thể anh sẽ tiếp tục thất nghiệp thêm một thời gian.
Nhưng nhìn con mèo trong tay em, rồi nhìn vết xước đang rỉ máu trên ngón tay em, anh nghe mình nói:
“Không bận.”
Đó là lời nói dối đầu tiên anh nói với em.
Và kỳ lạ thay, nó lại là một trong số ít những lời nói dối mà anh chưa từng hối hận.
Anh lấy xe. Em ngồi phía sau, ôm con mèo bằng một tay, tay còn lại giữ hộp bánh. Giữa hai người có một khoảng cách vừa đủ của những người xa lạ.
Đường trơn, xe cộ chen chúc. Anh đi chậm hơn bình thường.
Một lần phanh gấp, em vô thức nắm lấy áo anh.
Chỉ là một cái nắm rất nhanh.
Nhưng sau đó, suốt quãng đường còn lại, anh cứ cảm thấy nơi lưng áo ấy nóng hơn những chỗ khác.
Phòng khám nằm trong một con ngõ nhỏ. Bác sĩ kiểm tra rồi nói con mèo chỉ bị lạnh và đói, không có chấn thương nghiêm trọng. Em thở phào nhẹ nhõm.
“Em nuôi nó không?”
Bác sĩ hỏi.
Em hơi khựng lại.
“Cháu đang ở trọ, chủ nhà không cho nuôi thú.”
“Thế phải tìm người nhận nuôi thôi.”
Em nhìn con mèo nằm trong chiếc khăn khô, vẻ mặt buồn xuống.
Anh đứng bên cạnh, không hiểu sao lại hỏi:
“Nếu chưa tìm được thì sao?”
“Phòng khám có thể giữ một hai ngày, nhưng không lâu.”
Bác sĩ đáp.
Em lấy điện thoại chụp ảnh con mèo, đăng lên một nhóm tìm chủ nuôi. Sau đó, em hỏi chi phí khám.
Bác sĩ đưa con số.
Em mở ví ra. Bên trong chỉ có vài tờ tiền lẻ. Em nhìn màn hình điện thoại, có lẽ đang kiểm tra tài khoản ngân hàng. Gương mặt em hơi lúng túng.
Anh đặt tiền lên bàn.
“Để anh trả.”
Em lập tức quay sang.
“Không cần đâu.”
“Không sao.”
“Nhưng đây đâu phải mèo của anh.”
Anh nhìn em.
“Cũng đâu phải mèo của em.”
Em im lặng.
Một lúc sau, em nói:
“Em sẽ chuyển lại cho anh.”
“Ừ.”
“Anh cho em số tài khoản.”
Anh đọc số tài khoản. Em nhập vào điện thoại, nhưng chưa chuyển ngay.
“Điện thoại em sắp hết pin. Khi về em gửi.”
Anh gật đầu.
Thật ra khi ấy anh nghĩ em sẽ quên.
Chúng ta gặp rất nhiều người trong đời. Có người chỉ cùng đi chung một đoạn đường, nói vài câu, rồi biến mất. Anh đã nghĩ em cũng sẽ như vậy.
Sau khi sắp xếp cho con mèo ở lại phòng khám, hai người bước ra ngoài. Mưa đã nhỏ hơn.
Em nhìn hộp bánh trong tay, bỗng kêu lên:
“Chết rồi.”
“Sao thế?”
“Em muộn sinh nhật bạn mất rồi.”
“Ở đâu?”
Em nói tên một quán cà phê gần đó.
Anh nhìn đồng hồ.
Ba giờ ba mươi tám phút.
Buổi phỏng vấn của anh đã qua.
Trong lòng anh có một khoảng trống rất rõ, giống như khi ta biết một cánh cửa vừa đóng lại nhưng không thể làm gì để mở ra.
Em không biết chuyện đó.
Em vẫn ôm hộp bánh, vẻ mặt sốt ruột.
“Anh đưa em đến đó luôn nhé.”
Em vội lắc đầu.
“Không, em làm phiền anh lâu quá rồi.”
“Không sao. Cũng gần đây.”
“Anh thật sự không bận à?”
Lần này, anh nhìn em lâu hơn.
Rồi cười.
“Giờ thì không bận nữa.”
Em không hiểu ý anh.
Anh cũng không giải thích.
Trên đường đến quán cà phê, em hỏi tên anh.
“Minh.”
“Chỉ Minh thôi à?”
“Nguyễn Hoàng Minh.”
“Em là An.”
“An nào?”
“Trần Bình An.”
Anh nhắc lại:
“Bình An.”
“Ừ.”
“Cái tên nghe yên bình thật.”
Em cười.
“Nhưng cuộc đời em không yên bình lắm đâu.”
Khi ấy, anh tưởng em chỉ nói đùa.
Mãi sau này anh mới biết có những người cười rất nhẹ về những điều từng khiến họ khóc rất lâu.
Anh dừng xe trước quán. Bạn em đã đứng ngoài cửa đợi. Em xuống xe, giữ hộp bánh rồi quay lại.
“Cảm ơn anh nhé.”
“Không có gì.”
“Cả chuyện con mèo nữa.”
“Ừ.”
“Em sẽ chuyển lại tiền cho anh.”
Anh gật đầu.
Em đi được vài bước thì quay lại.
“À, áo anh ướt hết rồi.”
Anh nhìn xuống vai áo.
“Không sao.”
“Về nhớ thay áo, không lại ốm.”
Đó là câu cuối cùng em nói trước khi chạy vào quán.
Anh ngồi trên xe thêm một lúc.
Qua lớp kính, anh thấy em ôm lấy một cô gái, đưa hộp bánh ra, miệng liên tục xin lỗi. Những người bên trong cười nói, kéo em vào giữa căn phòng sáng đèn.
Còn anh đứng ngoài trời, áo ướt, buổi phỏng vấn đã bỏ lỡ, điện thoại có ba cuộc gọi nhỡ từ nhà tuyển dụng.
Lẽ ra anh phải cảm thấy hối hận.
Nhưng không.
Anh chỉ nhìn qua lớp kính và nghĩ, cô gái tên Bình An ấy cười đẹp thật.
Tối hôm đó, anh nhận được một khoản tiền chuyển vào tài khoản.
Nội dung giao dịch ghi:
“Tien kham cho meo. Cam on anh Minh.”
Ngay sau đó là một tin nhắn từ số lạ.
“Em là An lúc chiều. Anh nhận được tiền chưa?”
Anh nhìn màn hình một lúc rồi trả lời:
“Anh nhận được rồi.”
Em nhắn:
“Cảm ơn anh lần nữa nhé. Em thấy hơi áy náy vì làm mất nhiều thời gian của anh.”
Anh định nói em không cần áy náy.
Anh định nói buổi chiều ấy vốn chẳng có gì quan trọng.
Nhưng cuối cùng, anh chỉ gõ:
“Không sao. Con mèo thế nào rồi?”
Em trả lời gần như ngay lập tức:
“Bác sĩ nói nó ăn rồi. Em đang tìm người nhận nuôi.”
Anh nhìn dòng chữ ấy, trong lòng có một cảm giác rất lạ.
Cuộc trò chuyện đáng lẽ nên kết thúc ở đó.
Hai người xa lạ đã gặp nhau vì một con mèo dưới mưa. Anh giúp em, em trả lại tiền. Không ai nợ ai điều gì.
Nhưng anh vẫn không muốn đặt điện thoại xuống.
Anh gõ:
“Ngày mai em có qua thăm nó không?”
“Có. Chắc buổi chiều.”
“Anh cũng muốn biết nó thế nào.”
Tin nhắn đã gửi đi.
Anh nhìn nó và tự thấy câu nói của mình khá vụng về.
Em mất gần một phút mới trả lời.
“Vậy mai anh đi cùng em không?”
Anh mỉm cười.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi nhẹ lên mái tôn của căn phòng trọ.
Anh nhìn cuộc hẹn phỏng vấn đã bỏ lỡ trong hộp thư, rồi nhìn tin nhắn của em.
Trong một ngày, anh mất đi một cơ hội mà mình đã chờ đợi rất lâu.
Nhưng cũng trong ngày hôm đó, anh gặp được một người mà sau này, anh đã từng muốn dành cho cô ấy tất cả những gì mình có.
Kể cả những thứ anh không có.
Kể cả lòng tự trọng.
Kể cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
Kể cả một trái tim sau nhiều lần tan vỡ vẫn cố học cách yêu cô ấy thêm một lần nữa.
Anh nhắn lại:
“Ừ. Mai anh đi cùng em.”
Khi ấy, anh không biết lời đồng ý ngắn ngủi đó sẽ mở đầu cho những ngày hạnh phúc nhất đời mình.
Cũng không biết rằng nhiều năm sau, chính anh sẽ đứng dưới một cơn mưa khác, trước cánh cửa nhà em, cầu xin em cho mình thêm một cơ hội.
Ngày gặp em, anh đã bước ra khỏi mái hiên để che mưa cho em.
Ngày mất em, anh mới hiểu người từng được em che chở khỏi những giông bão trong lòng, thật ra luôn là anh.