LỆ CHẲNG RƠI MÀ RƯNG CAY KHÓE MẮT
Mình đã có rất nhiều cơ hội để nói với nhau
Nhưng ai cũng lặng im, rồi cúi đầu lặng lẽ
Dẫu đã từng thương, từng yêu nhiều đến thế
Vậy mà giờ như thể kẻ lạ người xa.
Rồi tất cả sẽ như giấc ngủ mê
Mở mắt ra hẹn thề cũng bay mất
Chỉ còn lại những nỗi đau là rất thật
Gặm nhấm tâm can, gặm nhấm tháng ngày...
Trời mùa này thường vắng những ánh sao
Chẳng biết nơi nao ngôi sao anh, ngôi sao em đang trú ngụ
Có lẽ giữa chúng mình sự bao dung là chưa đủ
Ai cũng có cái tôi chất ngất ở trong lòng.
Buông tay nhau, trở lại làm người dưng
Trở lại làm hai con số không tròn trĩnh
Không đổ lỗi gì cho là định mệnh
Bởi chúng mình đã yêu lệch, nên đau...

Mình đã có rất nhiều cơ hội để nói với nhau
Nhưng ai cũng lặng im, rồi cúi đầu lặng lẽ
Dẫu đã từng thương, từng yêu nhiều đến thế
Vậy mà giờ như thể kẻ lạ người xa.
Rồi tất cả sẽ như giấc ngủ mê
Mở mắt ra hẹn thề cũng bay mất
Chỉ còn lại những nỗi đau là rất thật
Gặm nhấm tâm can, gặm nhấm tháng ngày...
Trời mùa này thường vắng những ánh sao
Chẳng biết nơi nao ngôi sao anh, ngôi sao em đang trú ngụ
Có lẽ giữa chúng mình sự bao dung là chưa đủ
Ai cũng có cái tôi chất ngất ở trong lòng.
Buông tay nhau, trở lại làm người dưng
Trở lại làm hai con số không tròn trĩnh
Không đổ lỗi gì cho là định mệnh
Bởi chúng mình đã yêu lệch, nên đau...
