-Sau đêm đó , em dọn nhà , ở một mình , tiền trọ e trả nhiều nhưng đỡ phiền chị à.
- Sao em ko tìm người có điều kiện hơn để quen? Họ lo được cho em và biết đâu họ có thể giúp em mở tiệm riêng cho mình.
-Em cũng biết nhiều bạn quen sgdd, mấy bạn đó đẹp lắm, đúng là như chị nói , họ được lo nhiều lắm. Mà hiện tại em mới 23 còn trẻ chị ơi, ko lo chị he. Từ từ rồi tính.
Khi tính tiền, em tháo khẩu trang , cười với tôi và cảm ơn. Gương mặt của em ko đẹp như tôi tưởng tượng và tôi chợt nghĩ nếu em đẹp hơn một chút thì sao? Quê tôi , cũng gần quê em lắm, gần nhà tôi, tôi từng chơi với họ khi còn bé, dù hoàn cảnh không khó khăn nhưng một bạn chỉ học hết lớp7 rồi nghỉ, một bạn học hết lớp 9 cũng nghỉ vì học ko vô nữa, ở nhà phụ mẹ bán hàng. Lớn lên đã trắng, tóc dài vừa đủ tuổi đã cưới. Một lấy trai gốc Bắc, một lấy trai miền Nam rặt . vậy mà 2 năm sau , ai cũng bỏ ck , bỏ con , đi lấy trai Đài Loan. Cho nên tôi cũng chẳng giận , chẳng hờn khi thằng bạn chung lớp rủ về nhà nó ăn giỗ mà bị mẹ nó lân la hỏi chuyện .
-Hôm qua bác nghe thằng A nó nói , có bạn về chơi, quê miền Tây mà bác lo hết sức, gái miền Tây ....a,b,c . (Túm lại là vẫn sợ tui đây ko chịu được khổ , ko nhẫn nhịn, chăm làm , hi sinh cho ck , cho con như gái Bắc.) Nhưng may quá , giọng cháu hình như ko phải gái miền Tây đúng ko ?
Tôi nhìn bà lo lắng mà cố gắng nén riếng cười lại và liếc sang nhìn nó đang ngồi ăn kế bên. Với bản tính của mình , tôi chẳng chịu được nỗi oan thị Kính. Nhẹ nhàng hạ giọng xuống vài tông thì thầm khen khẽ
- Bác ơi , con ko phải người yêu của A về ra mắt đâu. Tụi con mới thì xong, bụng đói, chân run nhưng lòng vui vẻ vì thế bạn hỏi muốn muốn ăn cỗ giỗ ko thì về nhà nó , thế là con đi theo thôi ạ.
Mẹ nó liếc nó một cái sắc hơn lưỡi lam ...còn tôi ăn xong chuồn lẹ . Giận nó cả tháng mới làm hoà. Đó là 1 phần rất nhỏ. về sau tui còn chứng kiến nhiều định kiến hơn về gái MT. Nhưng ko ai biết tui có con bạn ngồi cùng bàn 3 năm cấp 3. Nó gái MT chính hiệu ko giả danh như tui. Nhưng nói thiệt tui phải nể nó ở sức chịu đựng, lòng hiếu thảo và giữ gìn phẩm giá , cả sự hi sinh nữa.
Học xong cấp ba ,buổi thi cuối cùng , nhỏ mới nói , mày ráng học luôn phần tao. Tao quyết định ko thi đại học . Đi học má tao ko ai phụ, sức khoẻ má yếu. Hai anh trai bị tâm thần , phải nhốt ở phòng xây riêng cặp bên nhà. Nó ở vậy, bán quán nuôi anh , nuôi ba mẹ, ko cưới ck vì nó ko thể đi làm dâu. Ai muốn cưới nó phải ở rể, ko ai dám yêu và cưới nó vì sợ gánh vác. Mặc dù nó xinh xắn, giỏi giang như đúng cái tên mà má nó đặt cho nó.
Rồi trong một lần đi lấy hàng , xe nó hư , quẹo vô tiệm sửa xe, nó gặp được anh chàng ( còn tiếp)
- Rồi em xoay sở đủ ko ?
- Tiết kiệm cũng dư chút, tiền phòng bạn trai em trả dùm , chứ ko có bạn phụ chắc em làm ko dư luôn á .
- Rồi em có định kết hôn ko?
- Quen vậy thôi chị ơi? Hai đứa giờ ko có gì trong tay cưới về thì đói hả chị !
- Sao em ko tìm người có điều kiện hơn để quen? Họ lo được cho em và biết đâu họ có thể giúp em mở tiệm riêng cho mình.
-Em cũng biết nhiều bạn quen sgdd, mấy bạn đó đẹp lắm, đúng là như chị nói , họ được lo nhiều lắm. Mà hiện tại em mới 23 còn trẻ chị ơi, ko lo chị he. Từ từ rồi tính.
Khi tính tiền, em tháo khẩu trang , cười với tôi và cảm ơn. Gương mặt của em ko đẹp như tôi tưởng tượng và tôi chợt nghĩ nếu em đẹp hơn một chút thì sao? Quê tôi , cũng gần quê em lắm, gần nhà tôi, tôi từng chơi với họ khi còn bé, dù hoàn cảnh không khó khăn nhưng một bạn chỉ học hết lớp7 rồi nghỉ, một bạn học hết lớp 9 cũng nghỉ vì học ko vô nữa, ở nhà phụ mẹ bán hàng. Lớn lên đã trắng, tóc dài vừa đủ tuổi đã cưới. Một lấy trai gốc Bắc, một lấy trai miền Nam rặt . vậy mà 2 năm sau , ai cũng bỏ ck , bỏ con , đi lấy trai Đài Loan. Cho nên tôi cũng chẳng giận , chẳng hờn khi thằng bạn chung lớp rủ về nhà nó ăn giỗ mà bị mẹ nó lân la hỏi chuyện .
-Hôm qua bác nghe thằng A nó nói , có bạn về chơi, quê miền Tây mà bác lo hết sức, gái miền Tây ....a,b,c . (Túm lại là vẫn sợ tui đây ko chịu được khổ , ko nhẫn nhịn, chăm làm , hi sinh cho ck , cho con như gái Bắc.) Nhưng may quá , giọng cháu hình như ko phải gái miền Tây đúng ko ?
Tôi nhìn bà lo lắng mà cố gắng nén riếng cười lại và liếc sang nhìn nó đang ngồi ăn kế bên. Với bản tính của mình , tôi chẳng chịu được nỗi oan thị Kính. Nhẹ nhàng hạ giọng xuống vài tông thì thầm khen khẽ
- Bác ơi , con ko phải người yêu của A về ra mắt đâu. Tụi con mới thì xong, bụng đói, chân run nhưng lòng vui vẻ vì thế bạn hỏi muốn muốn ăn cỗ giỗ ko thì về nhà nó , thế là con đi theo thôi ạ.
Mẹ nó liếc nó một cái sắc hơn lưỡi lam ...còn tôi ăn xong chuồn lẹ . Giận nó cả tháng mới làm hoà. Đó là 1 phần rất nhỏ. về sau tui còn chứng kiến nhiều định kiến hơn về gái MT. Nhưng ko ai biết tui có con bạn ngồi cùng bàn 3 năm cấp 3. Nó gái MT chính hiệu ko giả danh như tui. Nhưng nói thiệt tui phải nể nó ở sức chịu đựng, lòng hiếu thảo và giữ gìn phẩm giá , cả sự hi sinh nữa.
Học xong cấp ba ,buổi thi cuối cùng , nhỏ mới nói , mày ráng học luôn phần tao. Tao quyết định ko thi đại học . Đi học má tao ko ai phụ, sức khoẻ má yếu. Hai anh trai bị tâm thần , phải nhốt ở phòng xây riêng cặp bên nhà. Nó ở vậy, bán quán nuôi anh , nuôi ba mẹ, ko cưới ck vì nó ko thể đi làm dâu. Ai muốn cưới nó phải ở rể, ko ai dám yêu và cưới nó vì sợ gánh vác. Mặc dù nó xinh xắn, giỏi giang như đúng cái tên mà má nó đặt cho nó.
Rồi trong một lần đi lấy hàng , xe nó hư , quẹo vô tiệm sửa xe, nó gặp được anh chàng ( còn tiếp)