Có lẽ là khi bạn đủ an toàn để không phải phòng thủ nữa.
Bản năng luôn ở đó — muốn yêu, muốn chạy trốn, muốn chạm, muốn im lặng, muốn bùng nổ. Nhưng ta chỉ dám sống thật với nó khi:
1. không còn sợ bị phán xét,
2. không cần chứng minh mình “đúng” hay “ngoan”,
3. và chấp nhận rằng bản năng không phải lúc nào cũng đẹp, nhưng rất thật.
Nhiều người chỉ chạm được vào bản năng của mình trong những khoảnh khắc rất ngắn:
giữa đêm khuya, trong một cái ôm, lúc giận quá không kìm được, hoặc khi yêu mà quên cả lý trí.
Câu hỏi không hẳn là “khi nào”, mà là:
bạn có cho phép mình sống thật với nó không và dám chịu trách nhiệm cho điều đó đến mức nào?
Có lẽ là ngay lúc mình đủ can đảm để lắng nghe nó — chứ không phải lúc nó hét to nhất.
Bản năng thường thì thầm rất khẽ:
giữa một khoảnh khắc do dự,
một cảm giác “không ổn” không giải thích được,
hay một thôi thúc muốn rẽ sang hướng khác dù lý trí bảo “đừng”.
Sống thật với bản năng không hẳn là buông thả.
Nó là thành thật: dám thừa nhận mình muốn gì, sợ gì, cần gì —
rồi chọn hành động có ý thức, không phải phản xạ mù quáng.
Còn bạn thì sao…
bản năng của bạn đang thì thầm điều gì vậy?
Bản năng luôn ở đó — muốn yêu, muốn chạy trốn, muốn chạm, muốn im lặng, muốn bùng nổ. Nhưng ta chỉ dám sống thật với nó khi:
1. không còn sợ bị phán xét,
2. không cần chứng minh mình “đúng” hay “ngoan”,
3. và chấp nhận rằng bản năng không phải lúc nào cũng đẹp, nhưng rất thật.
Nhiều người chỉ chạm được vào bản năng của mình trong những khoảnh khắc rất ngắn:
giữa đêm khuya, trong một cái ôm, lúc giận quá không kìm được, hoặc khi yêu mà quên cả lý trí.
Câu hỏi không hẳn là “khi nào”, mà là:
bạn có cho phép mình sống thật với nó không và dám chịu trách nhiệm cho điều đó đến mức nào?
Có lẽ là ngay lúc mình đủ can đảm để lắng nghe nó — chứ không phải lúc nó hét to nhất.
Bản năng thường thì thầm rất khẽ:
giữa một khoảnh khắc do dự,
một cảm giác “không ổn” không giải thích được,
hay một thôi thúc muốn rẽ sang hướng khác dù lý trí bảo “đừng”.
Sống thật với bản năng không hẳn là buông thả.
Nó là thành thật: dám thừa nhận mình muốn gì, sợ gì, cần gì —
rồi chọn hành động có ý thức, không phải phản xạ mù quáng.
Còn bạn thì sao…
bản năng của bạn đang thì thầm điều gì vậy?