Có lẽ… khi buông một mối quan hệ, mình sẽ nhẹ đi nhưng không trống rỗng.
Nhẹ vì không còn phải gồng lên để giữ thứ đã không còn muốn ở lại.
Nhưng không trống rỗng, vì trong mình vẫn còn ký ức, bài học, và cả phần đã từng rất chân thành.
Buông không phải là quên sạch.
Buông là chấp nhận rằng có những người chỉ đi cùng ta một đoạn, và điều đó không làm họ hay ta trở nên sai.
Có thể lúc đầu sẽ buồn, sẽ nhớ, sẽ tự hỏi “giá như…”.
Nhưng rồi một ngày, khi nghĩ lại, lòng không còn đau nữa — chỉ còn một cái gật đầu rất khẽ:
À, mình đã từng yêu thật.
Còn bạn thì sao?
Nếu buông một mối quan hệ… bạn nghĩ mình sẽ mất nhiều hơn, hay cuối cùng là tìm lại được chính mình?
Nhẹ vì không còn phải gồng lên để giữ thứ đã không còn muốn ở lại.
Nhưng không trống rỗng, vì trong mình vẫn còn ký ức, bài học, và cả phần đã từng rất chân thành.
Buông không phải là quên sạch.
Buông là chấp nhận rằng có những người chỉ đi cùng ta một đoạn, và điều đó không làm họ hay ta trở nên sai.
Có thể lúc đầu sẽ buồn, sẽ nhớ, sẽ tự hỏi “giá như…”.
Nhưng rồi một ngày, khi nghĩ lại, lòng không còn đau nữa — chỉ còn một cái gật đầu rất khẽ:
À, mình đã từng yêu thật.
Còn bạn thì sao?
Nếu buông một mối quan hệ… bạn nghĩ mình sẽ mất nhiều hơn, hay cuối cùng là tìm lại được chính mình?