Mưa không ướt áo, chỉ trong lòng đang khóc
Ta đi giữa phố mà như lạc giữa mình
Đèn vẫn sáng, người vẫn cười rất thật
Chỉ riêng ta im lặng đến vô hình
Có những tối mưa rơi không vì gió
Chỉ vì tim chạm phải một cái tên
Tên đã cũ nhưng đau thì còn mới
Chạm khẽ thôi cũng đủ ướt cả đêm
Ta nhớ lại những ngày chưa biết mỏi
Tin yêu nhiều đến mức chẳng giữ thân
Người từng nói: “Mai này dù có chuyện…”
Rồi bỏ quên câu nói ở giữa ngần
Mưa vẫn rơi, đều như chưa từng mệt
Còn ta thì học cách giấu đau lâu
Có những vết thương không cần ai thấy
Chỉ cần đêm về… nhói nhắc rất sâu
Nếu mai nắng, chắc lòng ta vẫn ướt
Vì mưa nào tạnh được ở trong tim
Mưa không ướt áo — điều này là thật
Chỉ trong lòng… đang khóc lặng
Ta đi giữa phố mà như lạc giữa mình
Đèn vẫn sáng, người vẫn cười rất thật
Chỉ riêng ta im lặng đến vô hình
Có những tối mưa rơi không vì gió
Chỉ vì tim chạm phải một cái tên
Tên đã cũ nhưng đau thì còn mới
Chạm khẽ thôi cũng đủ ướt cả đêm
Ta nhớ lại những ngày chưa biết mỏi
Tin yêu nhiều đến mức chẳng giữ thân
Người từng nói: “Mai này dù có chuyện…”
Rồi bỏ quên câu nói ở giữa ngần
Mưa vẫn rơi, đều như chưa từng mệt
Còn ta thì học cách giấu đau lâu
Có những vết thương không cần ai thấy
Chỉ cần đêm về… nhói nhắc rất sâu
Nếu mai nắng, chắc lòng ta vẫn ướt
Vì mưa nào tạnh được ở trong tim
Mưa không ướt áo — điều này là thật
Chỉ trong lòng… đang khóc lặng