Đêm giao thừa vắng Mẹ

myflower

Thành viên nữ
User ID
667996
Since
8/2/26
Bài viết
1
TBD
0VNĐ
Những ngày này, phố thị rực rỡ ánh đèn, tiếng pháo hoa thử nghiệm nổ vang đâu đó, mọi người hối hả mua sắm, gói bánh, chở quà về quê. Còn em ngồi co ro trong góc phòng trọ chật hẹp, ôm điện thoại mà lòng đau như cắt. Mỗi lần mẹ gọi, em phải cố nặn ra giọng vui vẻ: “Con bận lắm mẹ ơi, Tết này chắc phải ở lại tăng ca, năm sau con về bù”. Mẹ chỉ ừ hử, rồi bảo: “Vậy con giữ sức khỏe nhé, mẹ làm nhiều bánh chưng, để dành phần con”. Em cúp máy xong là nước mắt rơi ướt cả màn hình.


Em nợ chủ tiệm gần năm mươi triệu rồi. Ban đầu chỉ mười mấy triệu thôi, vì em ốm nặng phải nằm viện, không có bảo hiểm, không ai lo. Chủ tiệm ứng tiền trước, rồi tính lãi, rồi thêm tiền phòng, tiền ăn, tiền gửi về cho thằng út học đại học… Cứ thế chồng chất. Em làm ngày làm đêm, khách nào cũng tiếp, cười tươi dù trong lòng chỉ muốn khóc. Có hôm khách say, sàm sỡ, em cắn răng chịu, về phòng thay đồ ngồi khóc một mình. Tay chai sần, lưng đau nhức đến mức đêm về nằm nghiêng cũng không xong, nhưng vẫn phải cố vì còn nợ.


Em nhớ cái mùi khói bếp từ chõ bánh chưng mẹ đồ mỗi năm. Nhớ tiếng ba ho khan bên hiên nhà, tay cầm điếu thuốc lào, mắt nhìn ra ngõ đợi con gái về. Nhớ lũ em nhỏ chạy nhảy đòi chị kể chuyện, đòi chị bế. Năm ngoái em về, mang theo cái vali đầy quà, cả nhà cười rộn ràng. Năm nay em chẳng có gì, chỉ có nỗi xấu hổ và sự bất lực.


Em sợ nhất là nhìn vào mắt mẹ. Mắt mẹ sẽ buồn lắm nếu biết con gái mình phải bán thân xác để trả nợ, phải xa nhà trong ngày đoàn viên. Em sợ các em hỏi: “Chị ơi sao không về? Chị có bị sao không?”. Em không dám nói thật. Em chỉ dám nói dối, rồi lặng lẽ chuyển ít tiền về, bảo là tiền thưởng Tết. Thực ra là em nhịn ăn, nhịn mua sắm để dành dụm.


Đêm nay, giao thừa sắp đến, em sẽ ngồi một mình trong phòng, bật bài hát “Xuân này anh không về” mà khóc. Em sẽ xem livestream Tết của quê nhà qua điện thoại, nhìn mọi người quây quần bên mâm cỗ, bên chậu hoa mai, mà lòng quặn thắt. Em sẽ tự nhủ: “Chỉ năm nay thôi, năm sau nhất định phải về”. Nhưng em biết, nợ còn đó, công việc còn đó, và con đường về quê vẫn xa lắm.


Mẹ ơi, ba ơi, các em yêu quý… Con xin lỗi. Con xin lỗi vì không đủ mạnh mẽ, không đủ giỏi để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Con xin lỗi vì để Tết này nhà mình thiếu một người. Con nhớ nhà đến phát điên, nhớ đến mức chỉ muốn chạy về quỳ dưới chân mẹ mà khóc. Nhưng con không dám.


Tết đến rồi, mà lòng con lạnh giá. Con chỉ mong một điều duy nhất: một ngày nào đó, con có thể ngẩng cao đầu bước vào sân nhà, ôm mẹ thật chặt và nói: “Con về rồi mẹ ơi, con xin lỗi vì đã để mẹ chờ lâu”.


Con gái của mẹ đang rất, rất nhớ nhà…
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Back
Top Bottom