Ngõ nhỏ ở ngoại ô thành phố, nơi nhà chị Hương và anh Minh chỉ cách nhau đúng ba bước chân qua bức tường thấp. Chị Hương 32 tuổi, chồng đi công tác nước ngoài gần hai năm rồi, chỉ về thăm nhà mỗi dịp Tết. Anh Minh 29, độc thân, làm thợ cơ khí tự do, hay thức khuya sửa xe cho khách quen trong xưởng nhỏ phía sau nhà.
Ban đầu chỉ là những cái nhìn thoáng qua. Chị Hương hay đứng ngoài hiên phơi đồ, váy ngủ mỏng bay trong gió đêm. Anh Minh khiêng đồ nghề đi qua ngõ, vô tình ngẩng lên thấy chị đang cúi người nhặt cái áo rơi, khe ngực lộ ra trắng ngần dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cả hai đều giả vờ không thấy, nhưng tim đập nhanh hơn bình thường.
Rồi một đêm mất điện toàn khu.
Trời nóng như đổ lửa dù đã gần nửa đêm. Chị Hương không ngủ được, ra hiên ngồi quạt nan, chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ mỏng và quần đùi ngắn. Anh Minh cũng vậy, ngồi trên ghế nhựa trước cửa xưởng, áo thun cởi phăng, mồ hôi lăn dài trên ngực săn chắc. Không khí im lặng đến lạ, chỉ có tiếng ve kêu ran và tiếng chó sủa xa xa.
Chị Hương đứng dậy, bước ra ngõ lấy nước giếng. Anh Minh nhìn theo. Chị đi ngang qua, cố tình chậm lại. Ánh trăng non hắt xuống, làm bóng dáng chị hiện rõ nét: eo thon, mông tròn căng dưới lớp vải mỏng. Chị dừng lại ngay trước cửa xưởng, giả vờ nhìn lên trời.
“Đêm nay nóng quá anh nhỉ?”
Giọng chị khẽ, nhưng đủ để anh nghe rõ. Anh đứng dậy, bước ra, chỉ cách chị một cánh tay.
“Ừ, nóng thật. Chị không ngủ được à?”
Chị cười nhẹ, quay mặt nhìn anh. Đôi mắt chị long lanh dưới ánh trăng.
“Không ngủ được… lâu rồi không có ai nói chuyện đêm khuya.”
Câu nói ấy như một lời mời không lời. Anh Minh đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay chị. Da chị mát lạnh dù trời nóng. Chị không rút tay lại. Thay vào đó, chị bước hẳn vào trong xưởng, nơi tối om chỉ có ánh đèn pin nhỏ anh để trên bàn.
Cửa xưởng khép lại sau lưng họ.
Anh kéo chị vào lòng ngay lập tức. Môi anh tìm môi chị trong bóng tối. Nụ hôn đầu dữ dội, răng chạm răng, lưỡi quấn chặt. Tay anh luồn xuống dưới áo ba lỗ, nâng lấy bầu ngực tròn đầy, đầu ngón tay xoáy nhẹ quanh núm vú đang cương cứng. Chị rên khẽ, tay chị luồn vào quần short của anh, nắm lấy thứ đang căng cứng, vuốt ve chậm rãi.
Họ ngã xuống tấm thảm cũ anh trải dưới sàn để sửa xe. Chị Hương nằm ngửa, hai tay dang rộng. Anh Minh kéo áo ba lỗ chị lên cao, cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, mút mạnh, lưỡi quấn quanh đầu ti. Tay kia anh lần xuống dưới quần đùi, đẩy lớp vải sang một bên, ngón tay trượt vào nơi đã ướt át từ lâu. Chị cong người, thở hổn hển:
“Anh… vào đi… em chịu hết nổi rồi…”
Anh không chờ thêm. Quần short tụt xuống, anh nâng hai chân chị lên vai, tiến vào chậm rãi nhưng sâu. Chị cắn môi, mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt vai anh. Khi anh đã vào hết, chị bật ra tiếng rên dài, cơ thể run lên.
Anh bắt đầu di chuyển. Nhịp đầu chậm, để chị quen dần. Rồi nhanh dần, mạnh dần. Mỗi cú thúc khiến chị bật ra tiếng “ư… ư…” nghẹn ngào. Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ mồn một trong không gian kín – phạch… phạch… phạch… – hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng rên kìm nén của chị.
Chị Hương xoay người, quỳ gối, mông chổng lên. Anh Minh quỳ sau lưng, hai tay nắm chặt hông chị, đâm vào từ phía sau. Tư thế này khiến anh chạm sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Chị úp mặt xuống thảm, cắn chặt lấy vạt áo để kìm tiếng hét. Mông chị nảy lên theo từng cú thúc, làn da trắng hồng lấp loáng mồ hôi dưới ánh đèn pin yếu ớt.
“Nhanh nữa… anh ơi… mạnh nữa…” chị thì thào, giọng lạc hẳn.
Anh tăng tốc, tay vỗ nhẹ vào mông chị, tiếng “bốp” vang lên khe khẽ. Chị run bần bật, cơ thể co giật. Cơn cực khoái ập đến, chị cong người ra sau, miệng há to nhưng không phát ra tiếng, chỉ có hơi thở đứt quãng. Bên trong chị co bóp dữ dội, siết chặt lấy anh từng đợt.
Anh Minh không chịu nổi nữa. Anh ấn sâu hết mức, giữ nguyên, phóng hết vào trong chị. Từng đợt nóng bỏng trào ra, lấp đầy chị đến mức tràn ra ngoài, chảy dọc xuống đùi chị. Anh gầm nhẹ trong cổ họng, tay siết chặt hông chị đến đỏ ửng.
Họ đổ gục xuống thảm, thở hổn hển. Chị Hương nằm nghiêng, ôm lấy anh từ phía sau, tay vuốt ve ngực anh. Anh quay lại hôn lên trán chị.
“Chị… không hối hận chứ?”
Chị lắc đầu, thì thầm:
“Em chỉ sợ… đêm mai lại mất điện.”
Cả hai cùng cười khẽ trong bóng tối. Ngoài ngõ, điện vẫn chưa có. Tiếng ve vẫn kêu ran. Và họ biết, những đêm mất điện sau này sẽ không còn cô đơn nữa.
Ban đầu chỉ là những cái nhìn thoáng qua. Chị Hương hay đứng ngoài hiên phơi đồ, váy ngủ mỏng bay trong gió đêm. Anh Minh khiêng đồ nghề đi qua ngõ, vô tình ngẩng lên thấy chị đang cúi người nhặt cái áo rơi, khe ngực lộ ra trắng ngần dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cả hai đều giả vờ không thấy, nhưng tim đập nhanh hơn bình thường.
Rồi một đêm mất điện toàn khu.
Trời nóng như đổ lửa dù đã gần nửa đêm. Chị Hương không ngủ được, ra hiên ngồi quạt nan, chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ mỏng và quần đùi ngắn. Anh Minh cũng vậy, ngồi trên ghế nhựa trước cửa xưởng, áo thun cởi phăng, mồ hôi lăn dài trên ngực săn chắc. Không khí im lặng đến lạ, chỉ có tiếng ve kêu ran và tiếng chó sủa xa xa.
Chị Hương đứng dậy, bước ra ngõ lấy nước giếng. Anh Minh nhìn theo. Chị đi ngang qua, cố tình chậm lại. Ánh trăng non hắt xuống, làm bóng dáng chị hiện rõ nét: eo thon, mông tròn căng dưới lớp vải mỏng. Chị dừng lại ngay trước cửa xưởng, giả vờ nhìn lên trời.
“Đêm nay nóng quá anh nhỉ?”
Giọng chị khẽ, nhưng đủ để anh nghe rõ. Anh đứng dậy, bước ra, chỉ cách chị một cánh tay.
“Ừ, nóng thật. Chị không ngủ được à?”
Chị cười nhẹ, quay mặt nhìn anh. Đôi mắt chị long lanh dưới ánh trăng.
“Không ngủ được… lâu rồi không có ai nói chuyện đêm khuya.”
Câu nói ấy như một lời mời không lời. Anh Minh đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay chị. Da chị mát lạnh dù trời nóng. Chị không rút tay lại. Thay vào đó, chị bước hẳn vào trong xưởng, nơi tối om chỉ có ánh đèn pin nhỏ anh để trên bàn.
Cửa xưởng khép lại sau lưng họ.
Anh kéo chị vào lòng ngay lập tức. Môi anh tìm môi chị trong bóng tối. Nụ hôn đầu dữ dội, răng chạm răng, lưỡi quấn chặt. Tay anh luồn xuống dưới áo ba lỗ, nâng lấy bầu ngực tròn đầy, đầu ngón tay xoáy nhẹ quanh núm vú đang cương cứng. Chị rên khẽ, tay chị luồn vào quần short của anh, nắm lấy thứ đang căng cứng, vuốt ve chậm rãi.
Họ ngã xuống tấm thảm cũ anh trải dưới sàn để sửa xe. Chị Hương nằm ngửa, hai tay dang rộng. Anh Minh kéo áo ba lỗ chị lên cao, cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, mút mạnh, lưỡi quấn quanh đầu ti. Tay kia anh lần xuống dưới quần đùi, đẩy lớp vải sang một bên, ngón tay trượt vào nơi đã ướt át từ lâu. Chị cong người, thở hổn hển:
“Anh… vào đi… em chịu hết nổi rồi…”
Anh không chờ thêm. Quần short tụt xuống, anh nâng hai chân chị lên vai, tiến vào chậm rãi nhưng sâu. Chị cắn môi, mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt vai anh. Khi anh đã vào hết, chị bật ra tiếng rên dài, cơ thể run lên.
Anh bắt đầu di chuyển. Nhịp đầu chậm, để chị quen dần. Rồi nhanh dần, mạnh dần. Mỗi cú thúc khiến chị bật ra tiếng “ư… ư…” nghẹn ngào. Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ mồn một trong không gian kín – phạch… phạch… phạch… – hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng rên kìm nén của chị.
Chị Hương xoay người, quỳ gối, mông chổng lên. Anh Minh quỳ sau lưng, hai tay nắm chặt hông chị, đâm vào từ phía sau. Tư thế này khiến anh chạm sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Chị úp mặt xuống thảm, cắn chặt lấy vạt áo để kìm tiếng hét. Mông chị nảy lên theo từng cú thúc, làn da trắng hồng lấp loáng mồ hôi dưới ánh đèn pin yếu ớt.
“Nhanh nữa… anh ơi… mạnh nữa…” chị thì thào, giọng lạc hẳn.
Anh tăng tốc, tay vỗ nhẹ vào mông chị, tiếng “bốp” vang lên khe khẽ. Chị run bần bật, cơ thể co giật. Cơn cực khoái ập đến, chị cong người ra sau, miệng há to nhưng không phát ra tiếng, chỉ có hơi thở đứt quãng. Bên trong chị co bóp dữ dội, siết chặt lấy anh từng đợt.
Anh Minh không chịu nổi nữa. Anh ấn sâu hết mức, giữ nguyên, phóng hết vào trong chị. Từng đợt nóng bỏng trào ra, lấp đầy chị đến mức tràn ra ngoài, chảy dọc xuống đùi chị. Anh gầm nhẹ trong cổ họng, tay siết chặt hông chị đến đỏ ửng.
Họ đổ gục xuống thảm, thở hổn hển. Chị Hương nằm nghiêng, ôm lấy anh từ phía sau, tay vuốt ve ngực anh. Anh quay lại hôn lên trán chị.
“Chị… không hối hận chứ?”
Chị lắc đầu, thì thầm:
“Em chỉ sợ… đêm mai lại mất điện.”
Cả hai cùng cười khẽ trong bóng tối. Ngoài ngõ, điện vẫn chưa có. Tiếng ve vẫn kêu ran. Và họ biết, những đêm mất điện sau này sẽ không còn cô đơn nữa.