Hà Nội những ngày trở gió, phố cổ khoác lên mình màu thời gian cũ kỹ. Những con đường lát gạch ướt mưa, hàng cây xào xạc trong chiều muộn, và mặt hồ lăn tăn sóng như giữ lại bao điều chưa kịp nói. Em yêu Hà Nội không chỉ vì những mùa hoa sữa nồng nàn hay tiếng rao đêm vang lên trong ngõ nhỏ, mà vì ở đó có anh.
Anh đến nhẹ như một buổi sớm mùa thu, khi nắng còn dịu và gió còn mềm. Ta đã cùng nhau đi qua những con phố dài, ăn những món ăn giản dị, ngồi bên nhau
nhìn dòng người qua lại mà thấy thời gian chậm hơn một chút. Trong khoảnh khắc ấy, Hà Nội không còn đông đúc và vội vã, mà trở nên dịu dàng như chính ánh mắt anh nhìn em.
Khi chiều hoàng hôn nhuộm hồng mái phố, em chợt nhận ra thành phố này đẹp nhất khi có anh bên cạnh. Hà Nội có thể lạnh vào mùa đông, nhưng bàn tay anh luôn ấm. Hà Nội có thể ồn ào, nhưng bên anh, em nghe rõ nhịp tim mình bình yên đến lạ.
Với em, Hà Nội không chỉ là một nơi chốn. Đó là những bước chân song hành, là tiếng cười khẽ giữa dòng đời tấp nập, là ký ức mang hình dáng của anh.
Anh đến nhẹ như một buổi sớm mùa thu, khi nắng còn dịu và gió còn mềm. Ta đã cùng nhau đi qua những con phố dài, ăn những món ăn giản dị, ngồi bên nhau
nhìn dòng người qua lại mà thấy thời gian chậm hơn một chút. Trong khoảnh khắc ấy, Hà Nội không còn đông đúc và vội vã, mà trở nên dịu dàng như chính ánh mắt anh nhìn em.
Khi chiều hoàng hôn nhuộm hồng mái phố, em chợt nhận ra thành phố này đẹp nhất khi có anh bên cạnh. Hà Nội có thể lạnh vào mùa đông, nhưng bàn tay anh luôn ấm. Hà Nội có thể ồn ào, nhưng bên anh, em nghe rõ nhịp tim mình bình yên đến lạ.
Với em, Hà Nội không chỉ là một nơi chốn. Đó là những bước chân song hành, là tiếng cười khẽ giữa dòng đời tấp nập, là ký ức mang hình dáng của anh.