Hôm nay em lại giả vờ mình ổn.
Em vẫn cười khi anh hỏi. Vẫn nói “không sao đâu” dù trong lòng có một khoảng trống rất lớn. Em không biết khoảng trống đó xuất hiện từ bao giờ — chỉ biết là nó ngày càng rộng ra.
Em nhớ cảm giác được anh để ý từng điều nhỏ nhặt.
Nhớ những lần anh hỏi han chỉ vì em im lặng hơi lâu.
Em bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn.
Rằng có phải em nhạy cảm quá không?
Có phải con gái lúc nào cũng muốn được quan tâm nhiều hơn mức cần thiết?
Hay đơn giản là em đang yêu một người không còn yêu mình theo cách cũ nữa?
Chúng ta vẫn nói chuyện.
Anh kể về những việc hàng ngày.
Em lắng nghe.
Nhưng không ai hỏi hôm nay em đã khóc vì điều gì.
Cô đơn nhất là khi em muốn yếu đuối trước người mình yêu,
nhưng lại phải mạnh mẽ vì sợ mình trở nên “phiền”.
Em không cần điều gì quá lớn lao.
Chỉ cần một cái ôm chặt hơn một chút.
Một câu hỏi sâu hơn một chút.
Một ánh nhìn nói rằng: “Anh vẫn ở đây, và anh thấy em.”
Em vẫn còn thương anh.
Chỉ là em đang dần mệt mỏi với cảm giác phải tự an ủi mình trong chính mối quan hệ của mình.
Nếu một ngày em im lặng thật sự…
Có lẽ không phải vì em hết yêu.
Mà vì em đã quá cô đơn trong tình yêu ấy.