Mình ghét sự nhạy cảm của bản thân. Ghét cái cách chỉ cần một chút tủi thân thôi cũng đủ khiến mắt mình nhòe đi. Có những lúc mình đã cố tỏ ra bình thường, cố nuốt ngược nước mắt vào trong, nhưng cảm xúc vẫn cứ trào ra, như thể trái tim mình chẳng biết cách mạnh mẽ hơn một chút.
Mình cũng ghét cái cách mình cứ giữ mãi những chuyện đã qua. Những lời nói tưởng chừng rất nhỏ, những khoảnh khắc có lẽ người khác đã quên từ lâu, nhưng trong mình thì vẫn còn nguyên vẹn. Đôi khi, chỉ cần vô tình nhớ lại thôi, lòng mình lại chùng xuống như vừa chạm phải một vết thương cũ chưa kịp lành.
Mình đã nhiều lần tự hỏi tại sao mình lại như vậy. Tại sao người khác có thể dễ dàng bỏ qua, còn mình thì cứ nghĩ mãi, nhớ mãi, rồi tự làm mình buồn thêm. Mình biết có những chuyện đáng lẽ nên để nó ở lại phía sau, nhưng trái tim mình dường như không biết cách buông.
Có những lúc mình ngồi một mình thật lâu, không nói gì với ai. Bên ngoài có thể mình vẫn cười, vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng bên trong thì chỉ có mình mới biết mình đang mệt đến thế nào. Mệt vì phải cố gắng mạnh mẽ, mệt vì cứ phải giấu đi những cảm xúc mà mình không biết chia sẻ cùng ai.
Và đôi khi, điều làm mình buồn nhất không phải là những chuyện đã xảy ra…
mà là cảm giác mình phải ôm tất cả những điều đó một mình, trong im lặng.
Mình cũng ghét cái cách mình cứ giữ mãi những chuyện đã qua. Những lời nói tưởng chừng rất nhỏ, những khoảnh khắc có lẽ người khác đã quên từ lâu, nhưng trong mình thì vẫn còn nguyên vẹn. Đôi khi, chỉ cần vô tình nhớ lại thôi, lòng mình lại chùng xuống như vừa chạm phải một vết thương cũ chưa kịp lành.
Mình đã nhiều lần tự hỏi tại sao mình lại như vậy. Tại sao người khác có thể dễ dàng bỏ qua, còn mình thì cứ nghĩ mãi, nhớ mãi, rồi tự làm mình buồn thêm. Mình biết có những chuyện đáng lẽ nên để nó ở lại phía sau, nhưng trái tim mình dường như không biết cách buông.
Có những lúc mình ngồi một mình thật lâu, không nói gì với ai. Bên ngoài có thể mình vẫn cười, vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng bên trong thì chỉ có mình mới biết mình đang mệt đến thế nào. Mệt vì phải cố gắng mạnh mẽ, mệt vì cứ phải giấu đi những cảm xúc mà mình không biết chia sẻ cùng ai.
Và đôi khi, điều làm mình buồn nhất không phải là những chuyện đã xảy ra…
mà là cảm giác mình phải ôm tất cả những điều đó một mình, trong im lặng.