Có người từng hỏi mình:
“Sau chia tay… có thể quay lại làm bạn không?”
Mình đã từng nghĩ là có.
Vì hai người đã từng thương nhau nhiều đến vậy.
Đã từng biết hết những thói quen nhỏ nhất của nhau.
Đã từng ôm nhau qua những ngày yếu lòng nhất.
Ai lại nỡ… biến người từng là cả thế giới của mình
thành một người xa lạ?
Nhưng sau này mình mới hiểu…
làm bạn với người từng yêu sâu đậm là một kiểu đau rất âm thầm và rất lạ.
Đau ở chỗ
mình phải tập gọi họ là “bạn”,
trong khi trái tim vẫn quen gọi họ là “người thương”.
Đau ở chỗ
phải tỏ ra bình thường khi gặp lại,
trong khi chỉ cần họ xuất hiện…
mọi ký ức cũ lại ùa về như chưa từng rời đi.
Làm bạn…
là đứng cạnh một người rất gần,
nhưng không còn quyền nắm tay nữa.
Làm bạn…
là nghe họ kể về chuyện tình cảm của họ,
còn mình thì lặng im
giữ lại những kỷ niệm cũ ở trong lòng.
Và có lẽ đau nhất là
vẫn phải mỉm cười nói:
“Mong bạn hạnh phúc.”
Trong khi sâu thẳm trong tim
mình đã từng ước…
người đó sẽ là hạnh phúc của cả cuộc đời mình.
Có những mối quan hệ kết thúc
không phải vì hết thương.
Mà vì thương quá nhiều
nên không đủ can đảm
ở lại và nhìn người mình từng yêu
trở thành một người bạn bình thường.
Bởi đôi khi…
không thể nắm tay nữa
thì thà làm người lạ giữa dòng đời
còn dễ thở hơn
là đứng cạnh nhau
mà phải giả vờ rằng
chưa từng yêu.
“Sau chia tay… có thể quay lại làm bạn không?”
Mình đã từng nghĩ là có.
Vì hai người đã từng thương nhau nhiều đến vậy.
Đã từng biết hết những thói quen nhỏ nhất của nhau.
Đã từng ôm nhau qua những ngày yếu lòng nhất.
Ai lại nỡ… biến người từng là cả thế giới của mình
thành một người xa lạ?
Nhưng sau này mình mới hiểu…
làm bạn với người từng yêu sâu đậm là một kiểu đau rất âm thầm và rất lạ.
Đau ở chỗ
mình phải tập gọi họ là “bạn”,
trong khi trái tim vẫn quen gọi họ là “người thương”.
Đau ở chỗ
phải tỏ ra bình thường khi gặp lại,
trong khi chỉ cần họ xuất hiện…
mọi ký ức cũ lại ùa về như chưa từng rời đi.
Làm bạn…
là đứng cạnh một người rất gần,
nhưng không còn quyền nắm tay nữa.
Làm bạn…
là nghe họ kể về chuyện tình cảm của họ,
còn mình thì lặng im
giữ lại những kỷ niệm cũ ở trong lòng.
Và có lẽ đau nhất là
vẫn phải mỉm cười nói:
“Mong bạn hạnh phúc.”
Trong khi sâu thẳm trong tim
mình đã từng ước…
người đó sẽ là hạnh phúc của cả cuộc đời mình.
Có những mối quan hệ kết thúc
không phải vì hết thương.
Mà vì thương quá nhiều
nên không đủ can đảm
ở lại và nhìn người mình từng yêu
trở thành một người bạn bình thường.
Bởi đôi khi…
không thể nắm tay nữa
thì thà làm người lạ giữa dòng đời
còn dễ thở hơn
là đứng cạnh nhau
mà phải giả vờ rằng
chưa từng yêu.