n quốc lộ 1A lúc nửa đêm, ánh đèn pha quét qua những cánh đồng tối om ở Bình Định, chị Thủy ngồi ở hàng ghế đầu, gần tài xế, tay ôm chiếc túi xách nhỏ mà mắt cứ nhìn ra cửa kính. Chị 35 tuổi, nhân viên ngân hàng chi nhánh Quy Nhơn, mỗi tháng phải đi công tác về Sài Gòn hai lần để họp tổng công ty. Thân hình chị đầy đặn, vòng một 93cm căng tròn tự nhiên, eo thon và cặp mông cong vút luôn khiến bộ đồ công sở – áo sơ mi trắng bó sát và chân váy bút chì – lộ rõ đường cong quyến rũ. Chồng chị là giáo viên cấp ba ở quê, bận dạy thêm đến khuya, hai người chỉ gặp nhau cuối tuần, những chuyến xe dài trở thành khoảng thời gian chị cảm thấy cô đơn nhất.
Anh Dũng, 37 tuổi, tài xế xe khách giường nằm tuyến Quy Nhơn – Sài Gòn đã mười năm. Anh cao to, da ngăm đen vì nắng gió đường trường, cơ bắp săn chắc dưới lớp áo phông cũ, mái tóc cắt ngắn và nụ cười hiền lành luôn khiến hành khách nữ yên tâm. Vợ anh ở quê nuôi hai đứa con, anh chỉ về nhà mỗi tháng một lần, cuộc sống trên đường dài với những đêm thức trắng lái xe khiến anh quen với sự cô đơn. Anh đã quen mặt chị Thủy từ hơn một năm nay – người phụ nữ lịch sự, hay cười nhẹ khi nhận vé, và đôi khi mang theo ít bánh trái chia cho tài xế và phụ xe.
Tối hôm ấy, xe chạy qua đèo Cù Mông lúc một giờ sáng. Hành khách hầu hết đã ngủ say trên giường nằm, tiếng ngáy lẫn với tiếng động cơ đều đều. Chị Thủy không ngủ được, ngồi dậy đi ra phía trước, đứng cạnh ghế tài xế. Anh Dũng liếc sang, giọng trầm ấm: “Chị Thủy không ngủ được à? Đường đèo này rung lắc, chị nằm nghỉ đi kẻo mệt.” Chị cười mệt mỏi, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh: “Em không ngủ nổi anh ạ. Đầu óc cứ nghĩ lung tung, về nhà cũng chẳng có ai chờ.” Anh im lặng một lúc, rồi thở dài: “Anh cũng vậy. Chạy xe đêm hoài, về nhà vợ con ngủ hết, chỉ còn mình anh thức.”
Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, từ chuyện đường sá, thời tiết, rồi dần dần đến những nỗi lòng riêng tư. Chị kể về những đêm cô đơn ở khách sạn Sài Gòn, anh kể về nỗi nhớ vợ con nhưng cũng chẳng dám về vì sợ nhìn thấy ánh mắt buồn của mẹ già. Không khí trong cabin dần nóng lên. Ánh đèn bảng điều khiển hắt lên gương mặt chị Thủy khiến chị trông mềm mại, quyến rũ hơn bao giờ hết. Anh Dũng nuốt nước bọt, tay vô tình chạm nhẹ vào tay chị khi chỉnh gương chiếu hậu. Chị không rút tay lại. “Anh Dũng… anh có bao giờ… cảm thấy mình cần ai đó không?” Chị hỏi nhỏ, giọng run run. Anh nhìn thẳng vào mắt chị, giọng khàn đặc: “Có chứ chị. Mỗi đêm lái xe, anh chỉ nghĩ đến một người thôi.”
Khoảnh khắc ấy, chị Thủy chủ động nghiêng người, hôn nhẹ lên môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Môi chị ngấu nghiến môi anh, lưỡi chị luồn vào quấn lấy lưỡi anh trong tiếng xe chạy đều. Anh Dũng siết chặt chị vào lòng, tay luồn vào trong áo sơ mi, bóp mạnh bầu ngực căng tròn không mặc áo lót. Núm vú chị cứng ngắc dưới ngón tay anh, chị rên khẽ trong miệng anh: “Ư… anh… mạnh nữa… em chịu hết nổi rồi…”
Anh Dũng dừng xe ở một bãi nghỉ ven đường vắng, tắt đèn pha, chỉ để lại đèn cabin mờ ảo. Anh kéo chị vào...
Anh Dũng, 37 tuổi, tài xế xe khách giường nằm tuyến Quy Nhơn – Sài Gòn đã mười năm. Anh cao to, da ngăm đen vì nắng gió đường trường, cơ bắp săn chắc dưới lớp áo phông cũ, mái tóc cắt ngắn và nụ cười hiền lành luôn khiến hành khách nữ yên tâm. Vợ anh ở quê nuôi hai đứa con, anh chỉ về nhà mỗi tháng một lần, cuộc sống trên đường dài với những đêm thức trắng lái xe khiến anh quen với sự cô đơn. Anh đã quen mặt chị Thủy từ hơn một năm nay – người phụ nữ lịch sự, hay cười nhẹ khi nhận vé, và đôi khi mang theo ít bánh trái chia cho tài xế và phụ xe.
Tối hôm ấy, xe chạy qua đèo Cù Mông lúc một giờ sáng. Hành khách hầu hết đã ngủ say trên giường nằm, tiếng ngáy lẫn với tiếng động cơ đều đều. Chị Thủy không ngủ được, ngồi dậy đi ra phía trước, đứng cạnh ghế tài xế. Anh Dũng liếc sang, giọng trầm ấm: “Chị Thủy không ngủ được à? Đường đèo này rung lắc, chị nằm nghỉ đi kẻo mệt.” Chị cười mệt mỏi, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh: “Em không ngủ nổi anh ạ. Đầu óc cứ nghĩ lung tung, về nhà cũng chẳng có ai chờ.” Anh im lặng một lúc, rồi thở dài: “Anh cũng vậy. Chạy xe đêm hoài, về nhà vợ con ngủ hết, chỉ còn mình anh thức.”
Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, từ chuyện đường sá, thời tiết, rồi dần dần đến những nỗi lòng riêng tư. Chị kể về những đêm cô đơn ở khách sạn Sài Gòn, anh kể về nỗi nhớ vợ con nhưng cũng chẳng dám về vì sợ nhìn thấy ánh mắt buồn của mẹ già. Không khí trong cabin dần nóng lên. Ánh đèn bảng điều khiển hắt lên gương mặt chị Thủy khiến chị trông mềm mại, quyến rũ hơn bao giờ hết. Anh Dũng nuốt nước bọt, tay vô tình chạm nhẹ vào tay chị khi chỉnh gương chiếu hậu. Chị không rút tay lại. “Anh Dũng… anh có bao giờ… cảm thấy mình cần ai đó không?” Chị hỏi nhỏ, giọng run run. Anh nhìn thẳng vào mắt chị, giọng khàn đặc: “Có chứ chị. Mỗi đêm lái xe, anh chỉ nghĩ đến một người thôi.”
Khoảnh khắc ấy, chị Thủy chủ động nghiêng người, hôn nhẹ lên môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Môi chị ngấu nghiến môi anh, lưỡi chị luồn vào quấn lấy lưỡi anh trong tiếng xe chạy đều. Anh Dũng siết chặt chị vào lòng, tay luồn vào trong áo sơ mi, bóp mạnh bầu ngực căng tròn không mặc áo lót. Núm vú chị cứng ngắc dưới ngón tay anh, chị rên khẽ trong miệng anh: “Ư… anh… mạnh nữa… em chịu hết nổi rồi…”
Anh Dũng dừng xe ở một bãi nghỉ ven đường vắng, tắt đèn pha, chỉ để lại đèn cabin mờ ảo. Anh kéo chị vào...
Cần đăng nhập để xem đầy đủ nội dung Đăng nhập hoặc Đăng ký.