Chị Minh đứng lặng trên bãi cát mịn, gió biển Đà Nẵng thổi tung mái tóc dài đã buông xõa, chiếc váy maxi trắng mỏng dính sát vào thân hình đầy đặn mỗi khi cơn gió mạnh thổi qua. Ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm lên làn da chị một lớp ánh vàng ấm áp, làm nổi bật đường cong bộ ngực căng tròn và vòng eo thon thả xuống cặp mông tròn trịa. Chị 35 tuổi, giám đốc marketing của một công ty lữ hành ở Sài Gòn, tham gia chuyến famtrip ba ngày hai đêm để khảo sát các điểm đến mới. Chồng chị – một doanh nhân thành đạt – đang ở Singapore họp, hai người chỉ liên lạc qua tin nhắn ngắn gọn, những khoảng cách vô hình ngày càng lớn hơn cả khoảng cách địa lý.
Anh Hải, hướng dẫn viên chính của đoàn, đứng cách chị vài bước, tay cầm chiếc micro nhỏ đã tắt, mắt dõi theo chị. Anh 36 tuổi, cao ráo, da rám nắng khỏe khoắn vì nắng gió miền Trung, thân hình cân đối với cơ bắp săn chắc từ những ngày dẫn đoàn leo Fansipan hay chèo thuyền kayak. Nụ cười của anh luôn rạng rỡ, giọng nói trầm ấm khiến khách nữ trong đoàn thường đỏ mặt khi anh kể chuyện. Vợ anh ở Huế chăm con trai 8 tuổi, anh chỉ về nhà mỗi hai tuần một lần, cuộc sống lang thang theo lịch tour đã khiến anh quen với việc giấu đi những cảm xúc thật sự.
Bữa tiệc BBQ ven biển vừa kết thúc, đoàn khách đã về phòng nghỉ dưỡng, chỉ còn vài người nán lại dạo biển. Chị Minh quay lại, bắt gặp ánh mắt anh Hải. Chị mỉm cười nhẹ, giọng nhỏ: “Anh Hải, hôm nay dẫn đoàn mệt không? Em thấy anh vẫn cười suốt.” Anh bước lại gần, tay đút túi quần, giọng trầm: “Mệt thì có, nhưng nhìn chị cười là hết mệt ngay.” Lời nói nửa đùa nửa thật, nhưng cả hai đều biết nó không đơn giản như vậy.
Họ đi dọc bờ biển, sóng vỗ nhẹ vào chân. Không khí đêm dần mát mẻ, tiếng cười nói từ xa xa vọng lại. Chị Minh dừng lại, nhìn ra biển: “Anh có bao giờ cảm thấy… mình lạc lõng giữa đám đông không? Dẫn đoàn vui vẻ, nhưng về phòng thì chỉ một mình.” Anh Hải đứng sát chị, vai chạm vai: “Có chứ chị. Mỗi đêm ở khách sạn, anh chỉ muốn có ai đó nói chuyện thật lòng, chứ không phải kể chuyện du lịch.” Chị quay sang, mắt chạm mắt anh dưới ánh trăng non. Khoảnh khắc ấy, chị nghiêng người, môi chị chạm nhẹ môi anh.
Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng như sóng vỗ, rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Môi anh ngấu nghiến môi chị, lưỡi anh quấn lấy lưỡi chị trong hơi thở gấp gáp. Tay anh luồn vào sau lưng chị, kéo chị sát hơn, cảm nhận thân hình mềm mại dính chặt vào người anh. Chị Minh rên khẽ, tay chị luồn vào áo polo của anh, vuốt ve cơ ngực rắn chắc: “Anh Hải… em thèm anh từ hôm đầu gặp rồi…” Anh thì thầm vào tai chị: “Anh cũng vậy… chị đẹp quá…”
Họ rời bãi biển, đi vào khu vườn sau resort – một góc khuất với những bụi cây dừa và ghế dài gỗ. Không gian tối om, chỉ có ánh đèn đường mờ ảo từ xa. Anh Hải đẩy chị tựa vào thân cây dừa, tay kéo dây vai váy maxi xuống, để lộ bộ ngực căng tròn không mặc áo lót. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên vú, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh núm vú hồng hào cứng ngắc rồi cắn nhẹ khiến chị cong người rên lớn: “A… anh… mút mạnh nữa… cắn em đi… em thích bị...
Anh Hải, hướng dẫn viên chính của đoàn, đứng cách chị vài bước, tay cầm chiếc micro nhỏ đã tắt, mắt dõi theo chị. Anh 36 tuổi, cao ráo, da rám nắng khỏe khoắn vì nắng gió miền Trung, thân hình cân đối với cơ bắp săn chắc từ những ngày dẫn đoàn leo Fansipan hay chèo thuyền kayak. Nụ cười của anh luôn rạng rỡ, giọng nói trầm ấm khiến khách nữ trong đoàn thường đỏ mặt khi anh kể chuyện. Vợ anh ở Huế chăm con trai 8 tuổi, anh chỉ về nhà mỗi hai tuần một lần, cuộc sống lang thang theo lịch tour đã khiến anh quen với việc giấu đi những cảm xúc thật sự.
Bữa tiệc BBQ ven biển vừa kết thúc, đoàn khách đã về phòng nghỉ dưỡng, chỉ còn vài người nán lại dạo biển. Chị Minh quay lại, bắt gặp ánh mắt anh Hải. Chị mỉm cười nhẹ, giọng nhỏ: “Anh Hải, hôm nay dẫn đoàn mệt không? Em thấy anh vẫn cười suốt.” Anh bước lại gần, tay đút túi quần, giọng trầm: “Mệt thì có, nhưng nhìn chị cười là hết mệt ngay.” Lời nói nửa đùa nửa thật, nhưng cả hai đều biết nó không đơn giản như vậy.
Họ đi dọc bờ biển, sóng vỗ nhẹ vào chân. Không khí đêm dần mát mẻ, tiếng cười nói từ xa xa vọng lại. Chị Minh dừng lại, nhìn ra biển: “Anh có bao giờ cảm thấy… mình lạc lõng giữa đám đông không? Dẫn đoàn vui vẻ, nhưng về phòng thì chỉ một mình.” Anh Hải đứng sát chị, vai chạm vai: “Có chứ chị. Mỗi đêm ở khách sạn, anh chỉ muốn có ai đó nói chuyện thật lòng, chứ không phải kể chuyện du lịch.” Chị quay sang, mắt chạm mắt anh dưới ánh trăng non. Khoảnh khắc ấy, chị nghiêng người, môi chị chạm nhẹ môi anh.
Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng như sóng vỗ, rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Môi anh ngấu nghiến môi chị, lưỡi anh quấn lấy lưỡi chị trong hơi thở gấp gáp. Tay anh luồn vào sau lưng chị, kéo chị sát hơn, cảm nhận thân hình mềm mại dính chặt vào người anh. Chị Minh rên khẽ, tay chị luồn vào áo polo của anh, vuốt ve cơ ngực rắn chắc: “Anh Hải… em thèm anh từ hôm đầu gặp rồi…” Anh thì thầm vào tai chị: “Anh cũng vậy… chị đẹp quá…”
Họ rời bãi biển, đi vào khu vườn sau resort – một góc khuất với những bụi cây dừa và ghế dài gỗ. Không gian tối om, chỉ có ánh đèn đường mờ ảo từ xa. Anh Hải đẩy chị tựa vào thân cây dừa, tay kéo dây vai váy maxi xuống, để lộ bộ ngực căng tròn không mặc áo lót. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên vú, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh núm vú hồng hào cứng ngắc rồi cắn nhẹ khiến chị cong người rên lớn: “A… anh… mút mạnh nữa… cắn em đi… em thích bị...
Cần đăng nhập để xem đầy đủ nội dung Đăng nhập hoặc Đăng ký.