Có một khoảng thời gian, mình đã sống như thể chỉ đang “tồn tại”.
Sáng thức dậy không có gì để mong chờ, tối đi ngủ cũng chẳng có gì để nhớ. Mọi thứ lặp lại, đều đặn… nhưng trống rỗng.
Mình từng nghĩ, chắc cuộc đời ai cũng vậy thôi.
Cho đến một ngày, mình kiệt sức. Không phải vì làm quá nhiều, mà vì mình đã bỏ quên chính mình quá lâu. Mình ngồi yên rất lâu, và lần đầu tiên tự hỏi:
“Rốt cuộc mình đang sống vì điều gì?”
Không có câu trả lời ngay lúc đó.
Nhưng có một quyết định rất nhỏ: mình muốn sống khác đi, dù chỉ một chút thôi.
Ngày hôm sau, mình dậy sớm hơn một chút. Không phải để làm gì to tát, chỉ là mở cửa, nhìn trời và hít một hơi thật sâu. Không hiểu sao, khoảnh khắc đó lại khiến mình thấy nhẹ lòng.
Rồi mình bắt đầu tập để ý nhiều hơn.
Một cơn gió mát.
Một bữa cơm đơn giản.
Một tin nhắn hỏi thăm.
Những thứ trước đây mình nghĩ là “bình thường”, hóa ra lại là những điều khiến mình cảm thấy được sống.
Mình không trở thành một người luôn vui vẻ. Vẫn có những ngày mệt mỏi, vẫn có lúc muốn buông bỏ. Nhưng khác một điều: mình không còn quay lưng với cảm xúc của mình nữa.
Mình cho phép bản thân buồn, nhưng không để mình chìm trong đó quá lâu.
Mình cho phép mình yếu đuối, nhưng không quên đứng dậy.
Và mình hiểu ra, sống tích cực không phải là lúc nào cũng phải mạnh mẽ…
mà là khi bạn dù mệt mỏi vẫn chọn bước tiếp, dù tổn thương vẫn chọn tin vào những điều tốt đẹp.
Bây giờ, mỗi ngày trôi qua không còn quá rực rỡ, nhưng đủ ấm.
Không hoàn hảo, nhưng đủ khiến mình mỉm cười trước khi ngủ.
Và mình biết, chỉ cần mình còn muốn sống tốt hơn một chút mỗi ngày…
thì cuộc đời này vẫn luôn đáng để hy vọng.
Sáng thức dậy không có gì để mong chờ, tối đi ngủ cũng chẳng có gì để nhớ. Mọi thứ lặp lại, đều đặn… nhưng trống rỗng.
Mình từng nghĩ, chắc cuộc đời ai cũng vậy thôi.
Cho đến một ngày, mình kiệt sức. Không phải vì làm quá nhiều, mà vì mình đã bỏ quên chính mình quá lâu. Mình ngồi yên rất lâu, và lần đầu tiên tự hỏi:
“Rốt cuộc mình đang sống vì điều gì?”
Không có câu trả lời ngay lúc đó.
Nhưng có một quyết định rất nhỏ: mình muốn sống khác đi, dù chỉ một chút thôi.
Ngày hôm sau, mình dậy sớm hơn một chút. Không phải để làm gì to tát, chỉ là mở cửa, nhìn trời và hít một hơi thật sâu. Không hiểu sao, khoảnh khắc đó lại khiến mình thấy nhẹ lòng.
Rồi mình bắt đầu tập để ý nhiều hơn.
Một cơn gió mát.
Một bữa cơm đơn giản.
Một tin nhắn hỏi thăm.
Những thứ trước đây mình nghĩ là “bình thường”, hóa ra lại là những điều khiến mình cảm thấy được sống.
Mình không trở thành một người luôn vui vẻ. Vẫn có những ngày mệt mỏi, vẫn có lúc muốn buông bỏ. Nhưng khác một điều: mình không còn quay lưng với cảm xúc của mình nữa.
Mình cho phép bản thân buồn, nhưng không để mình chìm trong đó quá lâu.
Mình cho phép mình yếu đuối, nhưng không quên đứng dậy.
Và mình hiểu ra, sống tích cực không phải là lúc nào cũng phải mạnh mẽ…
mà là khi bạn dù mệt mỏi vẫn chọn bước tiếp, dù tổn thương vẫn chọn tin vào những điều tốt đẹp.
Bây giờ, mỗi ngày trôi qua không còn quá rực rỡ, nhưng đủ ấm.
Không hoàn hảo, nhưng đủ khiến mình mỉm cười trước khi ngủ.
Và mình biết, chỉ cần mình còn muốn sống tốt hơn một chút mỗi ngày…
thì cuộc đời này vẫn luôn đáng để hy vọng.