Thế hệ 8x chúng tôi gắn bó với Hà Nội theo một cách rất riêng.
Tuổi thơ của chúng tôi gắn với một Hà Nội thanh bình, yên ả; tuổi thanh xuân lại chứng kiến một Hà Nội chuyển mình sang hướng hiện đại hơn.
Trong tuổi thơ tôi, cả Hà Nội là sân chơi của chúng tôi. Và một trong những ấn tượng sâu sắc với tôi là cột cờ Hà Nội.
Sàn tầng 2 và tầng 3 cột cờ là sân chơi chúng tôi yêu thích.
Chúng tôi thường lên đó vào gần cuối chiều, leo lên tầng thượng cột cờ. Khi đó, Hà Nội chưa có nhiều nhà cao tầng. Lên tầng thượng, chúng tôi có thể phóng tầm mắt nhìn xa các hướng, qua các ô cửa rộng. Ngắm vườn hoa Lê nin trước mặt, đường Hùng Vương thênh thang, và Hồ Tây sương khói phía xa,…
Khi ánh nắng chiều dần tắt, tôi thường thích nằm dài trên sàn tầng 3, và ngắm nhìn bầu trời đang tối dần, với bóng chiều vẫn còn đỏ rực hắt thứ ánh sáng đẹp đến kì ảo phía xa xa.
Tất cả không gian mênh mông, rực rỡ mà kì ảo đó khiến chúng tôi chìm trong những mơ mộng đẹp đẽ.
Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn tới cột cờ HN, nhưng chỉ để ngồi cafe, ngắm nhìn và hồi tưởng lại.
Chứ giờ mỏi gối, chùn chân, nhìn bậc cột cờ leo ko nổi nữa. Hic!
Tuổi thơ của chúng tôi gắn với một Hà Nội thanh bình, yên ả; tuổi thanh xuân lại chứng kiến một Hà Nội chuyển mình sang hướng hiện đại hơn.
Trong tuổi thơ tôi, cả Hà Nội là sân chơi của chúng tôi. Và một trong những ấn tượng sâu sắc với tôi là cột cờ Hà Nội.
Sàn tầng 2 và tầng 3 cột cờ là sân chơi chúng tôi yêu thích.
Chúng tôi thường lên đó vào gần cuối chiều, leo lên tầng thượng cột cờ. Khi đó, Hà Nội chưa có nhiều nhà cao tầng. Lên tầng thượng, chúng tôi có thể phóng tầm mắt nhìn xa các hướng, qua các ô cửa rộng. Ngắm vườn hoa Lê nin trước mặt, đường Hùng Vương thênh thang, và Hồ Tây sương khói phía xa,…
Khi ánh nắng chiều dần tắt, tôi thường thích nằm dài trên sàn tầng 3, và ngắm nhìn bầu trời đang tối dần, với bóng chiều vẫn còn đỏ rực hắt thứ ánh sáng đẹp đến kì ảo phía xa xa.
Tất cả không gian mênh mông, rực rỡ mà kì ảo đó khiến chúng tôi chìm trong những mơ mộng đẹp đẽ.
Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn tới cột cờ HN, nhưng chỉ để ngồi cafe, ngắm nhìn và hồi tưởng lại.
Chứ giờ mỏi gối, chùn chân, nhìn bậc cột cờ leo ko nổi nữa. Hic!