Mưa! Ngoài trời lại mưa!
Cái kiểu mưa dầm dề kéo ngày này sang ngày khác làm con người ta thấy não nề.
Gã ngồi nhìn từng giọt mưa rơi. Với tay cầm ly cà phê đen đặc tợp một miếng. Cái vị đắng nghét của cà phê không đường làm gã thấy nao nao.
Hồi đó, cái thời yahoo còn thịnh hành, gã thường lang thang vào các room chat yahoo chỉ để xem bọn choai choai chửi nhau, bọn choai choai gạ tình. Gã có một sở thích quái dị, ấy là chả bao giờ gạ tình cô nàng nào, nhưng lại thích xem người khác gạ gẫm nhau. Kể ra cái sở thích ấy của gã cũng thật thú vị.
Một ngày dở hơi nào đó, gã bỗng nhiên nổi hứng chát với nàng. Một nick name chẳng có gì đặc biệt. Thế rồi gã biết nàng đang trong giai đoạn khủng hoảng, không có việc làm, không có thu nhập, và gia đình nàng có nhiều chuyện không mong muốn với nàng.
Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, nàng kể cho gã nghe. Nàng bảo nếu như ai đó giúp nàng có một công việc, nàng sẵn sàng hiến thân để đền đáp.
Gã cũng chẳng hề mảy may suy nghĩ gì. Với gã đó cũng chỉ là những câu chuyện phiếm, bởi gã cũng là kẻ lông bông. Tất nhiên, tuy gã lông bông, nhưng gã luôn có thu nhập. Hơn nữa, gã có những mối quan hệ mà nhiều người không có được. Quan chức, doanh nhân, và kể cả mấy thằng bặm trợn, nhập nha, gã đều được bọn ấy nể trọng.
Cũng vào một hôm mưa, gã đang buồn chán lướt yahoo thì thấy nàng online. Gã nhắn tin hỏi thăm, nàng bảo nàng vẫn chưa có việc làm. Nổi hứng, gã hỏi nàng một số thông tin về trình độ, bằng cấp. Rồi gã nhấc máy gọi cho mấy thằng em làm ở phòng GD quận Từ Liêm. Khi đã chốt hạ là có thể sắp xếp một vị trí nhân viên thư viện ở một trường Tiểu học trong quận. Gã hẹn nàng để gặp gỡ và nhận hồ sơ của nàng. Nàng mừng vui khôn tả.
Gã và nàng hẹn nhau ở quán cà phê gần hồ Linh Đàm. Buổi gặp hôm ấy, gã cũng chỉ dự định cầm hồ sơ của nàng để mang sang cho thằng em. Rồi gã mời nàng ăn trưa. Nàng cảm kích lắm lắm, và nàng gợi ý gã vào nhà nghỉ, bởi lúc ấy nàng cũng chả có gì để trả ơn ngoài bản thân nàng. Ừ thì đi! Gã cũng chẳng từ chối, mặc dù buổi gặp hôm ấy gã cũng chẳng đặt mục tiêu gì.
Gã và nàng cũng chỉ dăm lần gặp gỡ. Mỗi lần gặp gỡ nàng và gã sau khi cà phê lại vào nhà nghỉ. Nàng thuộc tuýp phụ nữ cổ điển, việc làm tình gần như chỉ là những gì thuộc về bản năng. Có một lần, đó là lần cuối gã và nàng gặp gỡ để gã đưa nàng đến gặp thằng em chuẩn bị nhận việc. Hôm đó gã và nàng có một cuộc làm tình cuồng nhiệt hơn tất cả. Khi về, nàng còn nhắn tin cho gã, nàng bảo rằng hôm đó nàng thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời nàng trong việc làm tình.
Ấy vậy rồi, gần một tuần sau. Bỗng dưng gã thấy tin nhắn của nàng. Rằng nàng không nhận việc nữa. Nàng cũng sẽ không gặp gã nữa. Nàng không giải thích gì thêm. Gã định hỏi lý do thì nàng đã hủy kết bạn yahoo. Số điện thoại có. Nhưng gã tuyệt nhiên không dùng tin nhắn hay gọi trực tiếp, bởi với gã, nàng cũng không phải là tình yêu. Và hơn nữa nàng đang có một gia đình.
Gã gọi cho thằng em. Nó bảo nàng đi nhận việc. Nhận hôm trước, hôm sau nàng báo là không làm nữa. Thằng em còn trách gã vì vụ này nó chả xơ múi được gì. Tình không mà tiền cũng không.
Và gã quên bẵng nàng ngay sau đó. Như quên bẵng những người đàn bà mà gã đã từng lướt qua. Với gã, việc làm tình khi cả hai cùng đồng thuận thì chẳng phải suy nghĩ gì nhiều. Trừ khi gã yêu.
Cái lạnh đầu mùa cùng với cơn mưa kéo dài lê thê, bỗng nhiên làm cho gã nhớ đến nàng. Và cũng chỉ là nhớ lại như những kỉ niệm đã vời xa.
Cái kiểu mưa dầm dề kéo ngày này sang ngày khác làm con người ta thấy não nề.
Gã ngồi nhìn từng giọt mưa rơi. Với tay cầm ly cà phê đen đặc tợp một miếng. Cái vị đắng nghét của cà phê không đường làm gã thấy nao nao.
Hồi đó, cái thời yahoo còn thịnh hành, gã thường lang thang vào các room chat yahoo chỉ để xem bọn choai choai chửi nhau, bọn choai choai gạ tình. Gã có một sở thích quái dị, ấy là chả bao giờ gạ tình cô nàng nào, nhưng lại thích xem người khác gạ gẫm nhau. Kể ra cái sở thích ấy của gã cũng thật thú vị.
Một ngày dở hơi nào đó, gã bỗng nhiên nổi hứng chát với nàng. Một nick name chẳng có gì đặc biệt. Thế rồi gã biết nàng đang trong giai đoạn khủng hoảng, không có việc làm, không có thu nhập, và gia đình nàng có nhiều chuyện không mong muốn với nàng.
Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, nàng kể cho gã nghe. Nàng bảo nếu như ai đó giúp nàng có một công việc, nàng sẵn sàng hiến thân để đền đáp.
Gã cũng chẳng hề mảy may suy nghĩ gì. Với gã đó cũng chỉ là những câu chuyện phiếm, bởi gã cũng là kẻ lông bông. Tất nhiên, tuy gã lông bông, nhưng gã luôn có thu nhập. Hơn nữa, gã có những mối quan hệ mà nhiều người không có được. Quan chức, doanh nhân, và kể cả mấy thằng bặm trợn, nhập nha, gã đều được bọn ấy nể trọng.
Cũng vào một hôm mưa, gã đang buồn chán lướt yahoo thì thấy nàng online. Gã nhắn tin hỏi thăm, nàng bảo nàng vẫn chưa có việc làm. Nổi hứng, gã hỏi nàng một số thông tin về trình độ, bằng cấp. Rồi gã nhấc máy gọi cho mấy thằng em làm ở phòng GD quận Từ Liêm. Khi đã chốt hạ là có thể sắp xếp một vị trí nhân viên thư viện ở một trường Tiểu học trong quận. Gã hẹn nàng để gặp gỡ và nhận hồ sơ của nàng. Nàng mừng vui khôn tả.
Gã và nàng hẹn nhau ở quán cà phê gần hồ Linh Đàm. Buổi gặp hôm ấy, gã cũng chỉ dự định cầm hồ sơ của nàng để mang sang cho thằng em. Rồi gã mời nàng ăn trưa. Nàng cảm kích lắm lắm, và nàng gợi ý gã vào nhà nghỉ, bởi lúc ấy nàng cũng chả có gì để trả ơn ngoài bản thân nàng. Ừ thì đi! Gã cũng chẳng từ chối, mặc dù buổi gặp hôm ấy gã cũng chẳng đặt mục tiêu gì.
Gã và nàng cũng chỉ dăm lần gặp gỡ. Mỗi lần gặp gỡ nàng và gã sau khi cà phê lại vào nhà nghỉ. Nàng thuộc tuýp phụ nữ cổ điển, việc làm tình gần như chỉ là những gì thuộc về bản năng. Có một lần, đó là lần cuối gã và nàng gặp gỡ để gã đưa nàng đến gặp thằng em chuẩn bị nhận việc. Hôm đó gã và nàng có một cuộc làm tình cuồng nhiệt hơn tất cả. Khi về, nàng còn nhắn tin cho gã, nàng bảo rằng hôm đó nàng thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời nàng trong việc làm tình.
Ấy vậy rồi, gần một tuần sau. Bỗng dưng gã thấy tin nhắn của nàng. Rằng nàng không nhận việc nữa. Nàng cũng sẽ không gặp gã nữa. Nàng không giải thích gì thêm. Gã định hỏi lý do thì nàng đã hủy kết bạn yahoo. Số điện thoại có. Nhưng gã tuyệt nhiên không dùng tin nhắn hay gọi trực tiếp, bởi với gã, nàng cũng không phải là tình yêu. Và hơn nữa nàng đang có một gia đình.
Gã gọi cho thằng em. Nó bảo nàng đi nhận việc. Nhận hôm trước, hôm sau nàng báo là không làm nữa. Thằng em còn trách gã vì vụ này nó chả xơ múi được gì. Tình không mà tiền cũng không.
Và gã quên bẵng nàng ngay sau đó. Như quên bẵng những người đàn bà mà gã đã từng lướt qua. Với gã, việc làm tình khi cả hai cùng đồng thuận thì chẳng phải suy nghĩ gì nhiều. Trừ khi gã yêu.
Cái lạnh đầu mùa cùng với cơn mưa kéo dài lê thê, bỗng nhiên làm cho gã nhớ đến nàng. Và cũng chỉ là nhớ lại như những kỉ niệm đã vời xa.