Em say nắng thật rồi… nhưng không phải nắng ngoài kia, mà là nắng mang tên anh – thứ ánh sáng khiến em vừa sợ vừa muốn lao vào, vừa run vừa muốn ôm thật chặt.
Tôi đã quen với nhịp sống đều đều như con thoi: sáng cà phê đen, tám giờ vào văn phòng, trưa tìm một góc quán quen để ăn một mình, chiều về nhà với chiếc túi xách nặng trĩu giấy tờ. Tuổi U46, độc thân, chưa từng bước qua ngưỡng cửa hôn nhân – nghe thì buồn, nhưng với tôi, nó chỉ là một trạng...