hấp dẫn không nằm ở bản năng,
mà ở cách một người đàn ông
biết yêu bằng sự đồng thuận,
biết gần gũi bằng sự nâng niu,
và khiến mình cảm thấy
được trân trọng
trong từng nhịp chạm.
Là khi anh ấy hiểu
rằng cơ thể không phải điều để chinh phục,
mà là nơi cần được lắng nghe.
Là khi mỗi cái ôm
không...
Điều thu hút mình nhất ở một người đàn ông
là khi ở bên anh ấy
mình không phải cố gắng trở thành ai khác —
mà vẫn thấy mình
được muốn,
được trân trọng,
và được yêu.
Không cần phải mạnh mẽ hơn bình thường,
không cần phải dịu dàng hơn bản chất,
không cần phải giấu đi những ngày lòng đầy mây xám...
Hà Nội những ngày trở gió, phố cổ khoác lên mình màu thời gian cũ kỹ. Những con đường lát gạch ướt mưa, hàng cây xào xạc trong chiều muộn, và mặt hồ lăn tăn sóng như giữ lại bao điều chưa kịp nói. Em yêu Hà Nội không chỉ vì những mùa hoa sữa nồng nàn hay tiếng rao đêm vang lên trong ngõ nhỏ, mà...
Nước không đủ thì không đẩy được thuyền lớn, gió không đủ thì không dang nổi đôi cánh to. Quan tâm không đủ thì không thể giữ được sự bền chặt của một mối tình.Thế nên phụ nữ à , hãy trân trọng người đàn ông biết quan tâm bạn , sẵn lòng mua cho bạn những thứ bạn thích , bạn cần , dù là những...
Đôi khi chúng ta chỉ cần một ai đó để tâm sự, bầu bạn, trao cho nhau những cảm xúc, cử chỉ là cũng đủ để ngày hôm đó thật vui và hạnh phúc rồi.
Nhưng dường như có khi những điều đó cũng khá xa xỉ và xa vời chăng?
Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
là khi thành phố bắt đầu treo đèn,
người ta vội vàng hơn,
còn em thì chậm lại
ở những đoạn ký ức có anh đi ngang.
Cuối năm…
em học cách quen với rét,
quen với những buổi tối tan làm muộn,
quen với việc tự hỏi
không biết giờ này anh đang ở đâu
rồi lại giả vờ như mình...
Anh ơi, em không biết phải gọi anh là gì nữa.Gọi “anh quản lý” thì xa cách quá, như thể em chỉ là một thành viên bình thường trong hàng nghìn người khác. Gọi “anh” thì lại sợ… vượt quá giới hạn mà chính em tự vẽ ra từ ngày đầu. Thế nên em cứ để trống, chỉ gọi thầm trong đầu mỗi đêm: “Anh ơi”...
Chúng ta ở cạnh nhau
nhưng không thuộc về nhau
nắm tay
mà không dám nắm lâu
sợ lỡ…
Có những tối
bạn ở rất gần
nhưng mình vẫn thấy
khoảng trống
nằm giữa hai câu hỏi
không ai được phép hỏi
Yêu như đi mượn
vui thì dùng
buồn thì tự mang về
không trách
không giận
chỉ lặng lẽ
đau một mình
Mình...
Những ngày này, phố thị rực rỡ ánh đèn, tiếng pháo hoa thử nghiệm nổ vang đâu đó, mọi người hối hả mua sắm, gói bánh, chở quà về quê. Còn em ngồi co ro trong góc phòng trọ chật hẹp, ôm điện thoại mà lòng đau như cắt. Mỗi lần mẹ gọi, em phải cố nặn ra giọng vui vẻ: “Con bận lắm mẹ ơi, Tết này...
Em nhớ chị quá...
Đêm về phòng, một mình em. Em chẳng còn ham muốn nữa. Em chẳng cần gì ngoài chị cả.
Lòng em trống rỗng. Em nhớ đến chị. Không biết chị đi chơi vui không. Em cũng lo, không biết chị ổn không khi uống say mèm đến vậy. Ước được nghe chị nói "nhớ em" thêm một lần nữa thôi, để em...
Mưa không ướt áo, chỉ trong lòng đang khóc
Ta đi giữa phố mà như lạc giữa mình
Đèn vẫn sáng, người vẫn cười rất thật
Chỉ riêng ta im lặng đến vô hình
Có những tối mưa rơi không vì gió
Chỉ vì tim chạm phải một cái tên
Tên đã cũ nhưng đau thì còn mới
Chạm khẽ thôi cũng đủ ướt cả đêm
Ta nhớ lại...
Đêm…
là lúc mọi thứ chậm lại,
tiếng ồn ban ngày tắt đi,
nhưng trong lòng thì lại ồn hơn bao giờ hết.
Những cảm xúc không thể gọi tên ấy
thường là hỗn hợp của nhớ – trống – mệt – và một chút hy vọng rất mỏng.
Không đủ buồn để khóc,
không đủ vui để mỉm cười,
chỉ đủ để thấy mình đang tồn tại rất...
Chỉ là mưa chạm vào ký ức,
và anh thì luôn ở đó -
rất khẽ, rất sâu.
Ngày mưa, thành phố bỗng chậm lại,
em cũng thế.
Giữa tiếng mưa rơi và những khoảng lặng không tên,
nỗi nhớ anh dài hơn thường ngày một chút!
Dài như con phố ướt mưa chưa kịp nắng hong,
như ánh đèn vàng loang ra trong mắt em lúc...
Ừ… khó thật. Khó theo kiểu mệt mà không biết than với ai ấy.
Vì “thương bạn thật lòng” không chỉ là nói lời ngọt, mà là ở lại khi không còn dễ thương, tôn trọng bạn, nghĩ cho cảm xúc của bạn, và không làm bạn phải tự nghi ngờ giá trị của mình.
Nhiều khi không phải bạn khó thương mà là người...
Có lẽ… khi buông một mối quan hệ, mình sẽ nhẹ đi nhưng không trống rỗng.
Nhẹ vì không còn phải gồng lên để giữ thứ đã không còn muốn ở lại.
Nhưng không trống rỗng, vì trong mình vẫn còn ký ức, bài học, và cả phần đã từng rất chân thành.
Buông không phải là quên sạch.
Buông là chấp nhận rằng có...