Là khi bạn nhận ra mỗi tin nhắn mình gửi đi không còn được trả lời bằng sự háo hức.
Là khi sự quan tâm của bạn trở thành điều khiến họ thấy nặng nề.
Là khi bạn hiểu rằng, đôi lúc sự xuất hiện của mình không còn đúng chỗ.
Có thể bạn không cố ý.
Có thể bạn chỉ muốn hỏi han, muốn quan tâm, muốn...
Vậy là năm cũ cũng trôi
Những chuyện mệt người xếp lại một ngăn
Chúc người năm mới đẹp xinh
Chúc người năm mới lắm tình, nhiều thương!
Chúc người năm mới ấm no
Chúc người năm mới biết cho thật nhiều
Chúc cho ai cũng được yêu
Cũng đều hạnh phúc hơn nhiều năm qua!
Chúc cho bạn, chúc cho ta
Bình...
Năm nay xuất tinh ngày mấy là đẹp – câu hỏi "nóng hổi" mà nhiều anh em đang thầm thì hỏi nhau trong những ngày Tết Bính Ngọ 2026 này, khi mà không khí xuân rạo rực, hoa đào nở, mai vàng bung, còn "cậu nhỏ" thì... cũng đang "ngựa lửa phi nước đại" đòi cưỡi gió!
Thôi thì nói thật lòng nhé, theo...
Có những cái chạm làm tim run,
da thịt nhớ nhau như lửa gặp gió,
một ánh nhìn cũng đủ
khiến đêm dài thành ngắn.
Nhưng rồi có những ngày
không son môi, không váy đẹp,
không ánh đèn, không nhạc —
chỉ là một tâm hồn mỏi mệt.
Lúc ấy,
bạn cần một bàn tay siết chặt,
hay một người ngồi xuống
lắng...
Cảm giác ốm mà vẫn một mình… nó không chỉ là mệt vì bệnh.
Nó là lúc cơ thể yếu đi,
và lòng mình cũng mềm ra theo.
Bình thường còn gồng được.
Còn tự nhủ “không sao”.
Nhưng khi sốt, khi đau đầu, khi nằm im nhìn trần nhà…
mọi lớp mạnh mẽ đều rơi xuống.
Lúc đó chỉ cần một câu:
“Uống thuốc chưa?”...
Và đôi khi, chính một cái Tết không tròn đầy mới khẽ đặt vào tay ta bài học dịu dàng nhất về yêu thương bản thân.
Khi phố xá lên đèn, khi tiếng cười sum họp vang lên sau những cánh cửa khép hờ, ta chợt nhận ra lòng mình không còn nguyên vẹn như những mùa xuân cũ. Có thể thiếu một dáng người...
Có một cảm giác rất đau…
Là khi bạn nhận ra mình chỉ là một sự lựa chọn tạm thời trong cuộc đời ai đó.
Dù bạn có mệt mỏi đến mức nào, có ốm nằm viện, có khóc đến sưng mắt hay buồn đến nghẹt thở… người ta cũng chẳng quan tâm đâu!
Lúc ấy, bạn hiểu ra: mình quan trọng với họ ít hơn mình từng...
Có những chuyện xảy ra trong đời mà mình chẳng kịp chuẩn bị tinh thần. Không ai ở đó để lắng nghe trọn vẹn, không ai đủ gần để hiểu mình đang rối bời thế nào. Và rồi, mình buộc phải một mình đối diện.
Cảm giác ấy vừa lạnh, vừa nặng. Là khi mọi thứ xung quanh vẫn bình thường, nhưng trong lòng...
Mỗi khi Tết về, lòng tôi lại chùng xuống giữa những sắc xuân rộn ràng. Phố phường đông vui, nhà nhà tất bật sắm sửa, nhưng trong tim tôi vẫn có một khoảng trống không gì lấp đầy được – khoảng trống của bố.
Ngày trước, cứ mỗi dịp Tết đến, bố là người dậy sớm nhất nhà. Bố lau lại bàn thờ, chỉnh...
Valentine lại về.
Phố có đôi, quán có đôi, những bó hoa đi ngang qua cũng có đôi.
Còn em – một mình.
Một mình không hẳn là buồn, chỉ là mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn. Rõ tiếng đồng hồ tích tắc trong căn phòng nhỏ. Rõ ánh đèn vàng hắt lên bức tường trống. Và rõ nhất… là nỗi nhớ anh.
Người ta...
Mình ngồi đây, giữa cái đêm muộn mà lòng thì chẳng yên được chút nào. Tay cầm cốc trà nguội tanh từ lâu, mắt nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sổ, mà trong đầu chỉ toàn là hình ảnh của anh.
Anh biết không, em chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh này. Em luôn tự nhủ rằng mình đủ tỉnh táo, đủ...
Có những ngày
chẳng muốn mạnh mẽ nữa,
vai mỏi rồi
mà vẫn phải gồng lên như chưa từng biết mệt.
Có những ngày
muốn được yếu đuối một lần thôi,
muốn khóc lớn
mà không cần xin lỗi ai vì tiếng nấc của mình.
Nhưng rồi lại thôi.
Vì phía sau còn trách nhiệm.
Vì phía trước còn những điều chưa xong.
Vì...
Có những giai đoạn mình ở một mình quá lâu – không còn thấy khó chịu nữa, mà thấy… quen. Quen với việc tự ăn, tự xem phim, tự giải quyết mọi chuyện. Quen với việc không ai hỏi “hôm nay thế nào?”. Và dần dần, cô đơn không còn là cảm xúc nhất thời, mà thành một trạng thái mặc định.
Nhưng có một...
hấp dẫn không nằm ở bản năng,
mà ở cách một người đàn ông
biết yêu bằng sự đồng thuận,
biết gần gũi bằng sự nâng niu,
và khiến mình cảm thấy
được trân trọng
trong từng nhịp chạm.
Là khi anh ấy hiểu
rằng cơ thể không phải điều để chinh phục,
mà là nơi cần được lắng nghe.
Là khi mỗi cái ôm
không...