Điều đau khổ nhất không phải là hết thương. Mà là vẫn còn tình cảm, vẫn còn nhớ, vẫn còn đặt người ấy vào một góc rất sâu trong tim… nhưng lại không thể bước tiếp cùng nhau.
Có những mối quan hệ không kết thúc vì hết tình cảm, mà vì hai người không còn đi chung một con đường. Chúng ta chọn buông tay không phải vì không muốn giữ, mà vì biết có ở lại thì cũng không có kết quả, có cố hết sức cũng chẳng thể nào chạm tới nhau như ngày đầu.
Đau nhất là khi trái tim vẫn hướng về một người, nhưng lý trí hiểu rằng ở lại chỉ khiến cả hai thêm tổn thương.
Đau nhất là mỗi sáng thức dậy, vẫn nghĩ về người ấy theo thói quen, nhưng không còn tư cách để nói: “Chào buổi sáng, chúc em một ngày vui vẻ!”
Đau nhất là nhìn người ấy từ xa, biết rằng trái tim mình vẫn còn rung động, nhưng đôi tay lại chẳng thể nắm lấy nhau thêm một lần nữa.
Có những tình cảm sinh ra là để nhớ, để day dứt, để trở thành những kỉ niệm đẹp nhưng đau trong lòng.
Không phải ai còn thương nhau cũng có thể ở bên nhau.
Không phải điều gì giữ được trong tim cũng giữ được trong đời.
Nhưng rồi thời gian sẽ làm dịu đi tất cả.
Một ngày nào đó, khi nhìn lại, ta sẽ nhận ra: Dù không đến được với nhau, nhưng đã từng cảm mến nhau chân thành —
vậy là đủ để không phải hối tiếc.
Có những mối quan hệ không kết thúc vì hết tình cảm, mà vì hai người không còn đi chung một con đường. Chúng ta chọn buông tay không phải vì không muốn giữ, mà vì biết có ở lại thì cũng không có kết quả, có cố hết sức cũng chẳng thể nào chạm tới nhau như ngày đầu.
Đau nhất là khi trái tim vẫn hướng về một người, nhưng lý trí hiểu rằng ở lại chỉ khiến cả hai thêm tổn thương.
Đau nhất là mỗi sáng thức dậy, vẫn nghĩ về người ấy theo thói quen, nhưng không còn tư cách để nói: “Chào buổi sáng, chúc em một ngày vui vẻ!”
Đau nhất là nhìn người ấy từ xa, biết rằng trái tim mình vẫn còn rung động, nhưng đôi tay lại chẳng thể nắm lấy nhau thêm một lần nữa.
Có những tình cảm sinh ra là để nhớ, để day dứt, để trở thành những kỉ niệm đẹp nhưng đau trong lòng.
Không phải ai còn thương nhau cũng có thể ở bên nhau.
Không phải điều gì giữ được trong tim cũng giữ được trong đời.
Nhưng rồi thời gian sẽ làm dịu đi tất cả.
Một ngày nào đó, khi nhìn lại, ta sẽ nhận ra: Dù không đến được với nhau, nhưng đã từng cảm mến nhau chân thành —
vậy là đủ để không phải hối tiếc.
Sửa lần cuối: